HÃY THẮP LÊN MỘT QUE DIÊM
Một bữa tối tại vận động trường Los Angeles, Mỹ, một diễn giả nồi tiếng - ông
John Keller, được mời thuyết trình trước khoảng 100.000 người. Đang diễn thuyết
bỗng ông dừng lại và dõng dạc nói :
- Bây giờ xin các bạn đừng sợ! Tôi sắp cho tắt tất cả đèn trong sân vận động
này.
Đèn tắt. Cả sân vận động chìm sâu trong boáng tối âm u. Ông John Keller nói
tiếp:
- Bây giờ tôi đốt lên một que diêm. những ai nhìn thấy ánh lửa của que diêm đang
cháy thì hãy hô to "Đã thấy!".
- Một que diêm được bật lên, cả sân vận động vang lên: "Đã thấy!".
Sau khi đèn được bật sáng trở lại, ông John Keller giải thích:
- Ánh sáng của một hành động nhân ái dù nhỏ bé như một que diêm cũng sẽ chiếu
sáng trong đêm tăm tối của nhân loại y như vậy.
Một lần nữa, tất cả đèn trong sân vận động lại được tắt. Một giọng nói vang lên
:
- Tất cả những ai ở đây có mang theo diêm quẹt, xin hãy đốt cháy lên !
Bỗng chốc cả vận động trường rực sáng.
Ông John Keller kết luận :
- Tất cả chúng ta cùng hợp lực nhau có thể chiến thắng bóng tối, chiến tranh,
khủng bố, cái ác và oán thù bằng những đóm sáng nhỏ của tình thương, sự tha thứ
và lòng tốt của chúng ta. Hoà bình không chỉ là môi trường sống vắng bóng của
chiến tranh. Hòa bình không chỉ là cuộc sống chung không tiếng súng. Vì trong sự
giao tiếp giữa người với người, đôi khi con người giết hại nhau mà không cần
súng đạn, đôi khi con người làm khổ nhau, áp bức bóc lột nhau mà không cần chiến
tranh.
Cách tốt nhất để xây dựng hoà bình là tăng thêm thật nhiều những hành đầyg yêu
thương và hảo tâm với đồng loại. Những hành động yêu thương xuất phát từ lòng
nhân hậu sẽ như những ánh sáng nho nhỏ của một que diêm. Nhưng nếu mọi người
cùng đốt lên những ánh sáng bé nhỏ, những hành động yêu thương sẽ có đủ sức mạnh
để xua tan bóng tối của những đau khổ và cái ác.
Xin thầy hãy dạy cho con tôi
(Trích thư của Tổng thống Mỹ Abraham Lincoln gửi thầy hiệu trưởng ngôi trường
nơi con trai ông theo học)
Con tôi sẽ phải học tất cả những điều này, rằng không phải tất cả mọi người đều
công bằng, tất cả mọi người đều chân thật. Nhưng xin thầy hãy dạy cho cháu biét
cứ mỗi một kẻ vô lại ta gặp trên đường phố thì ở đâu đó sẽ có một con người
chính trực; cứ mỗi một chính trị gia ích kỷ, ta sẽ có một nhà lãnh đạo tận tâm.
Bài học này sẽ mất nhiều thời gian, tôi biết; nhưng xin thầy hãy dạy cho cháu
biết rằng một đồng đôla kiếm được do công sức lao động của mình bỏ ra còn quý
giá hơn nhiều so với năm đôla nhặt được trên hè phố...
Xin thầy dạy cho cháu biết cách chấp nhận thất bại và cách tận hưởng niềm vui
chiến thắng. Xin hãy dạy cháu tránh xa sự đố kỵ. Xin dạy cháu biết được bí quyết
của niềm vui chiến thắng thầm lặng. Dạy cho cháu biết được rằng những kẻ hay bắt
nạt người khác nhất lại là những kẻ dễ bị đánh bại nhất...
Xin hãy giúp cháu nhìn thấy thế giới kỳ diệu của sách... nhưng cũng cho cháu có
đủ thời gian để lặng lẽ suy tư về sự bí ẩn muôn thuở của cuộc sống: đàn chim
tung cánh trên bầu trời, đàn ong bay lượn trong ánh nắng và những bông hoa nở
ngát bên đồi xanh.Xin giúp cháu có niềm tin vào ý kiến riêng của bản thân, dù
tất cả mọi người xung quanh đều cho rằng ý kiến đó hoàn toàn sai lầm...
Xin hãy dạy cho cháu biết cách đối xử dịu dàng với những người hoà nhã và cứng
rắn với những kẻ thô bạo. Xin tạo cho cháu sức mạnh để không chạy theo đám đông
khi tất cả mọi người đều chỉ biết chạy theo thời thế.
Xin hãy dạy cho cháu biết phải lắng nghe tất cả mọi người những cũng xin thầy
dạy cho cháu biết cần phải sàng lọc những gì nghe được qua một tấm lưới chân lý
để cháu chỉ đón nhận những gì tốt đẹp...
Xin hãy dạy cho cháu biết cách mỉm cười khi buồn bã, xin hãy dạy cháy biết rằng
không có sự xấu hổ trong những giọt nước mắt.
Xin hãy dạy cho cháu biết chế giễu những kẻ yểm thế và cẩn trọng trước sự ngọt
ngào đầy cạm bẫy.
Xin hãy dạy cho cháu rằng có thể bán cơ bắp và trí tuệ cho người ra giá cao
nhất, nhưng không bao giờ cho phép ai ra giá mua trái tim và tâm hồn mình...
Xin hãy dạy cho cháu ngoảnh tải làm ngơ trước một đám đông đang gào thét... và
đứng thẳng người bảo vệ những gì cháu cho là đúng...
Xin hãy đối xử dịu dàng với cháu nhưng đừng vuốt ve nuông chiều cháu bởi vì chỉ
có sự thử thách của lửa mới tôi luyện nên được những thanh sắt cứng rắn.
Xin hãy dạy cho cháu biết rằng cháu phải luôn có niềm tin tuyệt tối vào bản
thân, bởi vì khi đó cháu sẽ luôn có niềm tin tuyệt đối vào nhận loại.
Đây quả là một yêu cầu quá lớn, tôi biết, thưa thầy. Nhưng xin thầy cố gắng hết
sức mình, nếu được vậy, con trai tôi quả thật là một cậu bé hạnh phúc và may mắn
Hãy theo đuổi tới cùng những khát vọng của đời mình
"Tôi có một người bạn tên Monty Robert, hiện là chủ nhân một trại nuôi ngựa ở
San Ysidro. Anh đã cho phép tôi dùng nhà của anh để tổ chức những buổi gây quỹ
nhằm tài trợ cho các dự án đầu tư có tính rủi ro cao do thanh niên thực hiện.
Một hôm, anh đến ngồi cạnh tôi và nói:
- Tôi muốn kể cho bạn biết tại sao tôi để bạn sử dụng nhà của tôi để làm nơi tổ
chức gây quỹ. Chuyện xảy ra cách đây nhiều năm. Có một cậu bé sống cùng với cha
của mình, một người làm nghề huấn luyện ngựa. Do công việc, người cha phải sống
như một kẻ du mục. Ông đi từ trang trại này đến trang trại khác để huấn luyện
các chú ngựa chưa được thuần hoá. Kết quả là việc học hành của cậu bé không được
ổn định lắm. Một hôm, thầy giáo bảo cậu bé về viết một bài luận văn với đề tài
"Lớn lên em muốn làm nghề gì?"
- Đêm đó, cậu bé đã viết bẩy trang giấy mô tả khát vọng ngày nào đó sẽ làm chủ
một trang trại nuôi ngựa.
Em diễn đạt ước mơ của mình thật chi tiết. Thậm chí em còn vẽ cả sơ đồ trại nuôi
ngựa tương lai với diện tích khoảng 200 mẫu, trong đó em chỉ rõ chỗ nào xây nhà,
chỗ nào đặt làm đường chạy cho ngựa.
Viết xong, cậu bé đem bài nộp thầy giáo. Vài ngày sau, cậu bé nhận lại bài làm
của mình với một điểm 1 to tướng và một dòng bút phê đỏ chói của thầy "Đến gặp
tôi sau giờ học". Thế là cuối giờ cậu bé đến gặp thầy và hỏi:
- Thưa thầy, tại sao em lại bị điểm 1?
- Em đã hoạch định một việc mà em không thể làm được. Ước mơ của em không có cơ
sở thực tế. Em không có tiền thân lại xuất thân từ một gia đình không có chỗ ở
ổn định. Nói chung, em không được một nguồn lực khả dĩ nào để thực hiện những dự
tính của mình. Em có biết để làm chủ một trại nuôi ngựa thì cần phải có rất
nhiều tiền không? Bây giờ tôi cho em về làm lại bài văn. Nếu em sửa chữa cho nó
thực tế hơn thì tôi sẽ cứu xét đến điểm số của em. Rõ chưa?
Hôm đó, cậu bé về nhà và nghĩ ngợi mãi. Cuối cùng cậu gặp cha để hỏi ý kiến.
-Con yêu, chính con phải quyết định vì ba nghĩ đây là ước mơ của con.
Nghe cha đáp, cậu bẻ liền nhoẻn miệng cười và sau đó đến gặp thầy giáo của mình
- Thưa thầy, thầy có thể giữ điểm 1 của thầy, còn em xin được giữ ước mơ của
mình.
Kể đến đây Monty dừng lại và hỏi tôi:
- Bạn có biết bạn đang ngồi trong một trại ngựa rộng 200 mẫu của cậu bé trong
câu chuyện mà tôi vừa kể không? Cách đây hai năm, vị thầy giáo đó đã tình cờ dẫn
30 học trò của mình đến đây để cắm trại. Thế là thầy trò tôi nhận ra nhau. Cầm
tay tôi, thầy nói :"Monty này, khi anh còn học với tôi, tôi đã đánh cắp ước mơ
của anh, và suốt bao nhiêu năm qua tôi cũng đã làm thế với bao đứa trẻ khác, tôi
rất ân hận về điều đó" . Nghe thầy nói thế, tôi vội đáp "Không, thưa thầy, thầy
không có lỗi gì cả, chẳng qua thầy chỉ muốn những gì tốt đẹp sẽ đến với học trò
của mình mà thôi. Còn em chỉ muốn theo đuổi tới cùng những khát vọng của đời
mình"
Hạnh phúc vô biên
Hai người đàn ông đều bệnh nặng, được xếp chung 1 phòng tại bệnh viện. Một người
được phép ngồi dậy mỗi ngày 1 tiếng để thông phổi. Giường ông ta nằm cạnh cửa sổ
duy nhất trong phòng, người kia phải nằm suốt ngày. Hai người đã nói với nhau
rất nhiều. Họ nói về vợ con, gia đình, nhà cửa công việc, những năm tháng trong
quân đội và cả những kỳ nghỉ đã trải qua.
Mỗi chiều khi được ngồi dậy, người đàn ông cạnh cửa sổ dành hết thời gian để tả
cho người bạn cùng phòng nghe những gì ông thấy được ngòai cửa sổ. người kia,
mỗi chiều lại chờ đợi được sống trong cái khỏanh khắc 1 tiếng đó-cái thời gian
mà thế giới của người đó mở ra sống động bởi những họat động và màu sắc bên
ngòai. Cửa sổ nhìn ra 1 công viên với 1 cái hồ nhỏ xinh xắn. Vịt, ngỗng đùa giỡn
trên mặt hồ trong khi bọn trẻ thả những chiếc thuyền giấy. Những cặp tình nhân
tay trong tay nhau đi dạo giữa ngàn hoa và ráng chiều rực rỡ. Những cây cổ thụ
sum suê tỏa bóng mát, và xa xa là đường chân trời của thành phố ẩn hiện. Khi
người đàn ông bên cửa sổ mô tả bằng những chi tiết tinh tế, người kia có thể
nhắm mắt và tưởng tượng ra cho riêng mình 1 bức tranh sống động. 1 chiều, người
đàn ông bên cửa sổ mô tả 1 đòan diễu hành đi ngang qua. Du' ko nghe được tiếng
nhạc, người kia vẫn như nhìn thấy được trong tưởng tượng qua lời kể của người
bạn cùng phòng.
Ngày và đêm trôi dần....
1 sáng, khi mang nước đến phòng cho họ, cô y tá phát hiện người đàn ông bên cửa
sổ đã qua đời êm ái trong giấc ngủ. Cô báo cho người nhà đến mang ông đi. 1 ngày
kia, người đàn ông còn lại yêu cầu được chuyển đến bên cạnh cửa sổ. Cô y ta đồng
ý để ông được yên tĩnh 1 mình. Chậm chạp gắng sức, ông nhổm dậy bằng 2 cùi chỏ
và ngắm nhìn thế giới bên ngòai. Ông căng thẳng nhìn ra cửa sổ.Đối diện ông chỉ
là 1 bức tường xám xịt.
ng hỏi cô y tá điều gì khiến người bạn khốn khổ cùng phòng của ông đã mô tả cho
ông nghe những điều tuyệt diệu qua cửa sổ. Cô y tá cho biết rằng người đàn ông
đó bị mù và thậm chí ông ta cũng ko thấy được bức tường nữa. Cô nói : "Nhưng ông
ta muốn khuyến khích ông can đảm lên".
Có những hạnh phúc vô biên khi mang lại hạnh phúc cho người khác bất chấp hòan
cảnh riêng của mình. Nỗi khổ được chia sẻ sẽ vơi nửa, nhưng hạnh phúc được chia
sẻ sẽ nhân đôi.
Một người lính Mỹ trở về từ chiến trường Việt Nam...
Vừa xuống sân bay, anh gọi điện về cho ba mẹ
"Thưa ba mẹ...con đã trở về..."
"Ơn Chúa,con vô cùng yêu quí,hãy về nhà mình ngay lập tức,ba mẹ muốn nhìn thấy
con.."
"Con còn có một người bạn đi cùng nữa,và con muốn ba mẹ đón nhận bạn ấy như
người trong nhà"
"Một người bạn ư?Thật là tuyệt vời !"
"Nhưng bạn ấy không phải là một người bình thường,bạn ấy bị cụt một tay và một
chân"
"Ồ,con yên quí,có lẽ ..con nên ....gửi bạn vào một trại thương binh nào đó,và
bạn con có thể tự tìm được cách sống chăng?"
Người lính im lặng và cúp máy....
Bốn ngày sau,ba mẹ anh nhận được giấy báo của cảnh sát,con trai của ông bà đã
nhảy lầu tự tử."Tại sao lại vô lí như vậy? Nó có gia đình,nó lại vừa được trở về
từ cõi chết.."
Hai ông bà vội vàng lái xe đến đồn cảnh sát,vừa bước chân vào chỗ để xác,hai
người kinh ngạc dừng bước...Con trai của họ,bị cụt một chân và một tay.....
Truyền thuyết về trái Đào.
Lâu lắm rồi ở miền Bắc Trung Quốc nọ có một làng nhỏ nằm heo hút trên một ngọn
núi cao chỉ vài gia đình sống ở đó.Trong làng ấy có một chàng trai dũng cảm với
trái tim tấm lòng nhân hậu tên là Đào tử. Mọi nguời trong làng đều rất yêu mến
chàng. Cũng ở trong làng ấy có một cô gái tên là Tiểu Mỹ.
Tiểu Mỹ xinh đẹp, thông minh lại đàn hay hát giỏi. Đào Tử coi Tiểu Mỹ như em gái
mình. Họ hay cùng nhau nói chuyện và ca hát, dần dần họ yêu nhau từ lúc nào cũng
không hay. Tiểu Mỹ và Đào tử yêu nhau lắm nhưng khổ một nỗi Tiểu Mỹ lại là một
nàng tiên và chẳng bao lâu nữa sẽ phải về trời. Do Tiểu Mỹ rất yêu Đào Tử nàng
không muốn làm chàng đau khổ cho nên một hôm Tiểu Mỹ lạnh lùng nói với Đào Tử
rằng:Thực ra người mà em yêu phải là người cực kỳ dũng cảm, nhưng anh lại không
khống chế nổi tình cảm của em điều này cho thấy anh không phải là người dũng cảm
nhất. Khi nào anh trở nên dũng cảm nhất em sẽ quay lai với anh.Thế rồi từ đó họ
không gặp nhau nữa.
Lời nói của Tiểu Mỹ in sâu vào trong lòng Đào Tử.Chàng ở vào thế tiến thoái
luỡng nan: Yêu Tiểu Mỹ nhưng nàng không yêu, cố quên nàng đi nhưng không quên
nổi. Trái tim chàng lúc đập rộn ràng lúc thì băng giá. Khuôn mặt chàng đã mất
dần màu máu, trái tim chàng đã bị cứng lại. Một hôm họ tình cờ gặp nhau Đào Tử
nói cho Tiểu Mỹ nỗi đau khổ của mình, chàng nói với Tiểu Mỹ: '"Trái tim anh đã
băng giá và khô cứng. Anh rất yêu em, anh yêu em bao nhiêu thì tim cứng bấy
nhiêu. Anh không tin là em không yêu anh, anh chỉ muốn xem xem, trái tim em có
phải vì Tình yêu mà cũng băng giá. "Sống trên cõi đời này không còn ý nghĩa gì
đối với đôi trai gái này cho nên họ cùng móc trái tim của mình ra cho nhau xem
và cùng chết. Nguời dân cùng làng vì cảm động trước mối tình của đôi trai gái
cho nên đã chôn hai người cùng với nhau. Cùng đêm đó có một trận mưa lớn suốt
đêm, dân làng nghe thấy có tiếng nói chuyện ở ngoài đường cái nhưng chẳng ai dám
ra xem là có chuyện gi? Thế rồi sáng hôm sau, trên ngôi mộ của đôi trai gái mọc
lêm một cái cây nhỏ, trên cây mọc đầy những bông hoa nhỏ màu hồng nhạt. Hoá ra
là xác của Đào Tử mọc thành cái cây .Dân làng vì để tưởng nhớ tới Đào Tử chàng
trai dũng cảm đã lấy tên chàng đặt cho cái cây ấy. Còn về Tiểu Mỹ,nàng đã hoá
thành nhũng bông hoa màu hồng ấy. Sau khi chết linh hồn của nàng bay về trời
nhưng nàng vẫn còn lưu luyến với mối tình ở duới trần gian Vương mẫu nương nương
cảm động trước tình cảm ấy đã phong cho nàng cái tên Đào hoa nương nương tượng
trưng cho Tình yêu.
Hè năm đó, trên cái cây ấy kết đày những quả có có hình trái tim gắn liền với
nhau.Những người biết câu chuyện này thường sợ cây Đào đau cho nên họ đợi cho
quả Đào có màu đỏ và trở nên mềm thì mới ăn. Kỳ thứ trong quả Đào còn có một cái
hạt cứng bảo vệ trái tim đã hoá đá. Từ năm đó trở đi nguời dân ở đây coi hoa Đào
là loại hoa tượng trưng cho Tình yêu, gỗ của cây Đào dùng làm bùa tránh tà.
Xin lỗi, anh có lửa không ?
Anh nhún vai rồi tiến lại gần. Khi rút que diêm, tình cờ mắt anh nhìn vào mắt
tôi. Ngay lập tức, tôi mỉm cười. Tôi chẳng hiểu tại sao mình lại làm như thế. Có
lẽ vì khi muốn làm thân với ai đó, người ta dễ dàng nở một nụ cười.
Lúc này, dường như có một đốm lửa bùng cháy ngang kẽ hở giữa hai tâm hồn chúng
tôi, giữa hai trái tim con người. Tôi biết anh ta không muốn, song do tôi cười
nên anh ta phải mỉm cười đáp lại. Anh bật diêm, đến gần tôi hơn, nhìn thẳng vào
mắt tôi và miệng vẫn cười. Giờ đây, trước mặt tôi không còn là một viên cai tù
phát xít mà chỉ còn là một con người.
-Anh có con không ? - Anh ta hỏi tôi.
-Có - Tôi đáp, và lôi từ túi ra chiéc bóp có hình gia đình mình. Đoạn anh ta
cũng lôi từ túi ra tấm hình của những đứa con và bắt đầu kể những hi vọng của
anh đối với chúng.
Đôi mắt tôi nhòa lệ. Tôi biết rằng mình sắp chết và chẳng bao giờ gặp lại người
thân. Anh ta cũng khóc.
Đột nhiên, không nói một lời, anh ta mở khóa và kéo tôi ra khỏi buồng giam. Anh
lặng lẽ đưa tôi ra khỏi thành phố, thả tôi ra rồi quay trở về.
Thế đó, cuộc sống của tôi đã được cứu rỗi nhờ một nụ cười. Từ khi đọc được câu
chuyện này, tôi nghiệm ra được nhiều điều. Tôi biết rằng bên dưới mọi vỏ bọc mà
chúng ta tạo ra để bảo vệ mình, bảo vệ phẩm giá và vị thế của mình, bên dưới
những điều này còn có một cái thật quý giá mà tôi gọi là tâm hồn. Tôi tin rằng
nếu tâm hồn bạn và tâm hồn tôi nhận ra nhau thì chúng ta chẳng còn gì phải sợ
hãi hay căm thù nhau. Nếu bạn từng có khoảnh khắc gắn bó với người khác qua sức
mạnh của nụ cười, thì tôi tin bạn cũng đồng ý với tôi đó là một phép lạ nho nhỏ,
một món quà tuyệt vời mà chúng ta có thể dành cho nhau. Mẹ Theresa đã cảm nhận
điều này trong cuộc sống và bà đưa ra một lời khuyên chân thành : "Hãy mỉm cười
với nhau, mỉm cười với vợ bạn, với chồng bạn, với con bạn và với mọi người - dù
đó là ai, vì điều này sẽ giúp bạn lớn lên trong tình yêu của nhau".
Chuyện cây táo
Cách đây rất lâu , ở 1 làng nọ có một cây táo cổ thụ .Hàng ngày có 1 cậu nhỏ hay
ra chơi đùa với cây . Cậu leo trèo lên ngọn cây , hái táo để ăn và khi đã mệt
mỏi cậu ngủ thiếp đi dưới bóng râm của nó . Cậu rất yêu quí cây táo và cây táo
cũng thích chơi đùa với cậu. Thời gian trôi đi , cậu nhỏ gày nào đã lớn và không
còn chơi đùa với cây táo nữa . Một ngày nọ cậu xuất hiện với vẻ mặt rất buồn bã
. Cây táo muốn cậu chơi đùa với nó , nhưng cậu từ chối :
- Tôi không còn nhỏ nữa và tôi không muốn chạy xung quanh cây. Tôi muốn chơi đồ
chơi kia nhưng tôi không có tiền để mua chúng .
- Tôi cũng không có tiền - Cây táo nói - nhưng cậu có thể hái các trái táo để
bán và cậu sẽ có tiền .
Cậu trai rất mừng khi nghe đề nghị như vậy . Cậu hái hết các quả táo mang đi bàn
và không trở lại nữa . Cây táo rất buồn vì nhớ cậu. Một ngày kia , cậu bé ngày
nào đã trở thành 1 chàng trai , đến bên cây táo. Nó rất vui mừng và đề nghị cậu
chơi đùa với nó. Nhưng chàng trai từ chối và đề nghị cây táo hãy cho chàng 1
ngôi nhà để gia đình của chàng trú ẩn .
-Tôi không có nhà để cho cậu - cây táo nói - nhưng cậu có thể chặt những tán cây
của tôi để làm nhà .
Và thế là chàng trai chặt hết các tán cây, vui vẻ mang đi. Cây táo rất hạnh phúc
khi thấy chàng trai vui nhưng không thấy chàng quay lại . Nó trở nên buốn bã và
cô độc. Vào 1 ngày hè nóng nực rất lâu sau đó, người đàn ông - cậu bé lại xuất
hiện. Và cây táo lại rất vui mừng. Nó muốn chơi đùa, nhưng người đàn ông ấy từ
chối vì mệt mỏi . Ông ấy muốn có 1 chiếc thuyền để nghỉ ngơi và muốn cây táo
giúp mình. Cây táo đề nghị người đàn ông hãy đốn thân cây to lớn của nó đề làm
thuyền . Người đàn ông đốn cây và không xuất hiện nữa .
Cuối cùng , vào 1 buổi chiều , ông lão - cậu bé đã xuất hiện .
- Ôi con trai ,bây giờ thì ta không còn gì để cho con nữa rồi - cây táo nói -
Không còn những quả táo chín ngọt.
- Con không còn răng để ăn táo..
- Cũng không còn cành để con leo ...
- Con không đủ sức để làm việc dó.
- Thật sự ta không còn gì nữa , chỉ còn mỗi gốc cây - Cây táo khóc..
- Con không cần cái gì nữa cả . Chỉ cần 1 chỗ để nghỉ ngơi thôi .
Nói rồi ông lão ngồi lên gốc cây . Cây táo rất đỗi vui mừng . Nó cười qua làn
nước mắt.
Đây chỉ là 1 câu chuyện ngụ ngôn . Cây táo là cha mẹ chúng ta . Khi chúng ta còn
bé chúng ta rất thích chơi đùa với Bố , Mẹ . Nhưng khi chúng ta lớn thì chúng ta
rời bỏ họ và chỉ quay về khi chúng ta cần lấy thứ gì hay chúng ta có những nỗi
phiền muộn . Cha mẹ vẫn sẵn sàng tha thứ đón nhận chúng ta và làm tất cả những
gì miễn là chúng ta được hạnh phúc
Món quà dành cho những nhà thông thái
Một đồng tám mươi bảy xu, đúng như vậy. Hàng ngày, cô cố gắng tiêu thật ít tiền
khi đi chợ. Cô đi loanh quanh tìm mua thứ thịt và rau rẻ nhất cho bữa ăn hàng
ngày, ngay cả lúc cảm thấy hết sức mệt mỏi cô vẫn cố tìm kiếm. Tiết kiệm được
đồng nào hay đồng đó.
Della đếm lại số tiền ít ỏi một lần nữa. Không hề có sự nhằm lẫn, chỉ có một
đồng tám mươi bảy xu ,và ngày mai sẽ là lễ giáng sinh. Cô sẽ không thể làm gì
hơn, chỉ còn cách ngồi xuống và khóc thôi. Ở đó, trong một căn phòng nhỏ tồi
tàn, cô đang nức nở.
Della sống trong căn phòng nhỏ nghèo nàn này với chồng của cô, James Dillingham
Young, ở thành phố NEW YORK. Họ có một phòng ngủ, một phòng tắm và một nhà bếp.
James Dillingham Young may mắn hơn cô vì anh ấy có việc làm . Tuy vậy đó không
phải là một công việc kiếm được nhiều tiền.Tiền thuê căn phòng này chiếm gần hết
lương của anh ấy. Della đã cố gắng rất nhiều để tìm một công việc nhưng vận may
đã không mỉm cười với cô.Tuy nhiên,cô rất hạnh phúc khi ôm 'Jim', James
Dillingham Young,t rong tay mỗi khi anh trở về.
Della đã ngừng khóc. Cô lau khô mặt rồi đứng nhìn một chú mèo xám trên bức tường
đồng màu với nó bên cạnh con đường tối ngoài cửa sổ. Ngày mai là Noel và cô chỉ
còn một đồng tám mươi bảy xu để mua cho Jim,Jim của cô, một món qùa. Cô muốn mua
một món quà thật sự có ý nghĩa , một thứ có thể biểu hiện được tất cả tình yêu
cô dành cho anh. Della chợt xoay người chạy đến bên chiếc gương treo trên tuờng.
Mắt cô sáng lên. Cho đến bây giờ, gia đình James Dillingham Young chỉ có hai vật
quí giá nhất. Một thứ là chiếc đồng hồ vàng của Jim. Chiếc đồng hồ này trước đây
thuộc sở hữu của cha anh ta và trước nữa là ông nội anh ta.Thứ còn lại là mái
tóc của Della.
Della thả nhanh mái tóc dài óng mượt xuống lưng.Thật tuyệt đẹp, không khác nào
như một chiếc áo khoác đang choàng qua người cô .Della cuộn tóc lên lại. Cô đứng
lặng đi rồi thút thít một lát . Della bước chậm rãi qua các cửa hàng dọc hai bên
đường rồi dừng lại trước bảng hiệu "Madame Eloise". Tiếp cô là một phụ nữ mập
mạp, bà ta chẳng có một chút vẻ "Eloise" nào cả. Della cất tiếng hỏi:
'Bà mua tóc tôi không?'
'Tôi chuyên mua tóc mà', bà ta đáp và bảo :' Hãy bỏ nón ra cho tôi xem tóc của
cô đi'. Suối tóc nâu đẹp tụyệt vời buông xuống. 'Hai mươi đồng' bà ta định giá,
bàn tay nâng niu mái tóc óng ả. 'Hãy cắt nhanh đi! và đưa tiền cho tôi' Della
nói.
Hai giờ tiếp theo trôi qua nhanh chóng. Cô tìm mua quà cho Jim trong các cửa
hiệu trong niềm vui khôn tả .Cuối cùng cô cũng chọn được một thứ . Ðó là môt sợi
dây đồng hồ bằng vàng. Jim rất quí chiếc đồng hồ của mình nhưng rất tiếc là nó
không có dây . Khi Della trông thấy sợi dây này cô biết rằng nó phải là của anh
và cô phải mua nó. Cô trả hai mươi mốt đồng để mua và vội vã trở về nhà với tám
mươi bảy xu còn lại. Ðến nhà, Della ngắm mái tóc cực ngắn của mình trong gương
và nghĩ thầm :'Mình có thể làm gì với nó đây?'. Nửa giờ tiếp theo cô nhanh chóng
chuẩn bị mọi thứ. Xong Della lại ngắm nghía mình trong gương lần nữa.Tóc của cô
bây giờ tòan những sợi quăn quăn khắp đầu. 'Chúa ơi, mình trông như một con bé
nữ sinh ấy!'. Cô tự nhủ :' Jim sẽ nói gì khi thấy mình như thế này?'
Bảy giờ tối, bữa ăn đuợc chuẩn bị gần xong. Della hồi hộp chờ đợi, hy vọng rằng
mình vẫn còn xinh đẹp trong mắt Jim.
Thế rồi cửa mở, Jim bước vào. Anh ấy trông rất gầy và cần có một cát áo khoác
mới. Jim nhìn chằm chằm vào Della. Cô không thể hiểu được anh đang nghĩ gì, cô
sợ. Anh ta không giận dữ, cũng chẳng ngạc nhiên. Anh đứng đó, nhìn cô với ánh
mắt kỳ lạ. Della chạy đến bên Jim òa khóc: 'Ðừng nhìn em như thế , anh yêu. Em
bán tóc chỉ để mua cho anh một món quà.Tóc sẽ dài ra mà. Em phải bán nó thôi,
Jim à. Hãy nói "Giáng sinh vui vẻ", em có một món quà rất hay cho anh này!'
'Em đã cắt mất tóc rồi à?'Jim hỏi.
'Ðúng thế ,em đã cắt và bán rồi ,vì vậy mà anh không còn yêu em nữa ư? em vẫn là
em mà!' Della nói.
Jim nhìn quanh rồi hỏi lại như một kẻ ngớ ngẩn: 'Em nói là em đã bán tóc à?'
'Ðúng, em đã nói vậy, vì em yêu anh! Chúng ta có thể ăn tối được chưa, Jim?'
Chợt Jim vòng tay ôm lấy Della và rút từ túi áo ra một vật gì đấy đặt lên bàn.
Anh nói: 'Anh yêu em, Della, dù cho tóc em ngắn hay dài. Hãy mở cái này ra em,
sẽ hiểu tại sao khi nãy anh sững sờ đến vậy.'
Della xé bỏ lớp giấy bọc ngoài và kêu lên sung suớng, liền sau đó những giọt
nước mắt hạnh phúc rơi xuống.Trong đó là một bộ kẹp tóc, những chiếc kẹp dành
cho mái tóc óng ả của Della. Cô đã mơ ước có đuợc nó khi trông thấy lần đầu tiên
qua cửa kính một gian hàng. Những cái kẹp rất đẹp và rất đắt tiền. Bây giờ chúng
đã thuộc về cô nhưng tóc cô thì không còn đủ dài để kẹp nữa!