7 ngày chia tay Chúng ta không hợp nhau nữa. - Chia tay
đi!
...
Em không thể ngờ mọi chuyện thay đổi nhanh đến vậy. Anh thay đổi hay em thay
đổi? Em cố gắng để vun đắp tình yêu của chúng ta để rồi bây giờ thì sao hả anh.
Em không muốn có một kết thúc như thế. Một tháng nay anh đã không còn nhắn tin
cho em thường xuyên với những câu nói ngọt ngào quan tâm đến em như khi ta bắt
đầu yêu nhau. Một ngày không nhận được tin nhắn trả lời của anh là một ngày
dài... dài lắm trong em, anh có biết?
Anh không thể ngờ em lại dứt khoát đến thế. "Chia tay đi!" vậy là hết? Là kết
thúc tất cả? Em thay đổi nhiều lắm, không còn là cô gái uỷ mị dịu dàng như xưa,
em đanh đá hơn và cứng rắn hơn. Nhưng điều đó khiến anh cảm thấy em đang dần ra
xa anh. Có lẽ anh thật ích kỷ khi muốn em mãi là cô bé yếu đuối nằm trong vòng
tay anh che chở, có thể anh thật tham lam khi muốn em dành thời gian cho anh
nhiều hơn, có lẽ anh thật kiêu hãnh khi muốn người níu kéo cuộc tình của chúng
ta phải là em.
Em biết anh thích thể hiện, em biết anh sĩ diện và kiêu hãnh, từ trước đến giờ
em luôn làm vừa lòng anh tất cả. Anh không quan tâm đến em, em khóc. Anh đi với
một cô bạn khác, em ghen. Anh nói chia tay, em là người níu kéo. Nhưng anh ạ, em
đã không còn đủ sức chịu đựng những điều như thế. Và một tháng trước khi chia
tay anh đã dạy cho em cách sống một mình không có anh bên cạnh. Em đã quen với
điều đó, mạnh mẽ hơn và dứt khoát hơn, em có thể nói chia tay mà không hối hận.
Bây giờ em đang nghĩ gì? Còn anh... sẽ bắt đầu một cuộc sống không em đây...
Ngày thứ 1 :
Anh vẫn :
chơi với đám bạn, anh cười nói vui vẻ như chưa từng xảy ra điều gì.
Anh cảm thấy mọi việc vẫn diễn tiến rất bình thường, như một ngày bận rộn và
không gặp được em, chỉ thế thôi! Anh tự nghĩ không biết em có đang nhớ đến anh
như những ngày trước em nhắn tin hỏi anh đang làm gì không. Không biết em có
khóc nhiều như những cuộc cãi vả của chúng ta ngày trước không.
Ngày thứ 2 :
Em không buồn nhiều, điều đó làm em thấy lạ, lạ vì sự thay đổi của chính mình.
Có lẽ những người bạn thân đã dạy em cách mạnh mẽ như thế, em vẫn hạnh phúc vì
em không bị bỏ rơi một mình, những người bạn luôn bên cạnh an ủi và động viên
em, chọc em cười và không để em khóc. Hai ngày rồi, mỗi thứ vẫn bình thường
thôi, vẫn là những ngày không tin nhắn, không gặp nhau, không một lời hỏi thăm,
nó đã quá quen thuộc và em không bị mất thăng bằng khi mọi chuyện diễn ra như
thế.
Ngày thứ 3 :
Anh cảm nhận cuộc sống của mình đang trống trải và thiếu vắng điều gì đó. Không
còn những tin nhắn vào buổi sáng, em chúc anh một ngày mới tốt lành nữa, không
còn nhìn thấy em cười và mái tóc em bồng bềnh bay trong gió khi em đứng trước
cửa nhà anh, lúc đó em thật đẹp và đáng yêu như một thiên thần. Sao bỗng nhiên
anh nhớ em quá, heo con ngốc nghếch của anh ơi.
Ngày thứ 4 :
Hôm nay em chạy xe trên những con đường quen thuộc của chúng ta, bao nhiêu kỉ
niệm tràn về làm tim em chợt nhói. Em đang phải đối diện với một sự thật mà em
từng nghĩ sẽ không thể nào xảy ra như thế. Người ta chở nhau trên xe, nắm tay
nhau đi trên đường, hình ảnh đó thật giống với chúng ta, đúng không anh? Phải
chăng vì em bướng bỉnh, tình yêu của em chẳng dịu dàng, ngọt ngào, có đôi khi
quá ồn ào làm anh mệt mỏi?
Ngày thứ 5 :
Anh không thể ép bản thân dừng suy nghĩ về em. Anh đã không chờ đợi được nữa.
Anh không thể đối diện với sự thật rằng anh đã mất em, mất mãi mãi?? Sao em vẫn
không nhắn tin cho anh? Sao em không biết anh đang mất thăng bằng như thế nào
khi em bước ra khỏi cuộc sống của anh quá nhanh? Anh nhớ em và anh muốn được gặp
em. Anh muốn nghe giọng nói của em và được ôm em vào lòng. Em có biết em đã làm
đảo lộn cuộc sống của anh đến thế nào không? Anh điên lên vì anh biết một điều
chắc chắn trong anh: Anh vẫn còn yêu em.. yêu nhiều lắm!
Ngày thứ 6 :
Những dòng tin nhắn của anh làm em khó hiểu, và em đã suy nghĩ về anh rất nhiều.
Bỗng nhiên em thấy lo lắng cho anh quá. Em biết dù anh có làm điều gì khiến em
buồn, em đau, những chuyện ngỡ như không thể tha thứ được, thì em vẫn quan tâm
và yêu anh rất nhiều. Dẫu hai chúng ta không đi cùng trên một con đường, em vẫn
luôn chúc anh được hạnh phúc. Hãy nói cho em biết, em phải làm gì để anh được
hạnh phúc?
Ngày thứ 7 :
Xin em đừng chúc anh hạnh phúc, vì em chính là hạnh phúc của đời anh. Anh không
thể thiếu em được, em đã chiếm một vị trí quá quan trọng trong trái tim anh rồi.
Một lời xin lỗi anh chẳng bao giờ dám nói, bởi anh biết xin lỗi chẳng bao giờ là
đủ. Anh vẫn cười, nụ cười em nói rằng thích nhìn để yêu đời và vui vẻ hơn, anh
cười để giấu đi nước mắt cho riêng mình.
............
.........
..
- Chúng ta luôn cần có nhau!
- Anh yêu em
- Em chưa bao giờ hết yêu anh
Nếu được trở lại bên nhau, chắc chắn anh sẽ không để mất em một cách vụng dại
thêm lần nào nữa. Anh đã biết giá trị thực sự của một điều gì đó khi anh vô tình
làm mất nó. Và giờ anh đã biết một điều mà trước khi mất nhau anh đã không biết:
Anh yêu em nhiều hơn anh tưởng.
Bây giờ em mới biết, lời nói đôi khi nói ra thật dễ, nhưng lòng dứt khoát mới
khó, và nhiều khi, con người ta chia tay để lại yêu nhau...
....
Kết thúc bảy ngày xa nhau