Anh Chi Yêu Dấu
Chi đứng ở cuối sân kia, đưa tay vẫy tôi rối rít. Anh Huy, anh Huy.
Tôi cười với em. Ðáng lẽ tôi đã ném tất cả mấy cuốn sách và chiếc
xách trên tay để chạy bay tới chỗ Chi đứng rồi nắm chặt lấy tay cô
bé nhưng tôi lại đứng yên. Và Chi cũng đứng yên, mỗi đứa ở mỗi đầu
sân và ngó nhau. Chi cười, mái tóc dài nghiêng vừa xõa xuống vai.
Chúng tôi đứng trong mắt nhau một lúc lâu như thế.
Nhưng Chi không có thật ở trước mắt tôi, cuối sân kia. Tiếng nhắc
nhở hành khách từ trong phòng đợi của phi trường vang ra. Yêu cầu
hành khách lên xe ca để về thành phố. Tôi dụi mắt mà tưởng mắt mình
đang cay xè. Chỉ còn một mình đứng ngẩn ngơ giữa sân bay, tôi vội
vàng bước tới, dù không có Chi đang đứng đợi.
Tôi là người bước lên xe ca sau cùng. Trên băng trước chỗ tôi ngồi
có tiếng con gái khúc khích cười. Tiếng động cơ xe chuyển bánh át đi
cùng với gió lùa vào khiến tôi ôm ngực ho. Sức khỏe tôi không khá
lên một chút nào sau khi rời bệnh viện. Người đàn bà ngồi bên cạnh
bảo tôi kéo chiếc cửa lùa xuống, tôi cám ơn nhưng không làm theo ý
bà. Bà bắt chuyện hỏi tôi, mấy giờ rồi cậu. Năm giờ thưa bà. Năm giờ
mà đã thấy tối. Tôi khoanh tay trước ngực nhìn cây cối, đồi núi chập
chùng ở phía ngoài. Ngay cạnh đường đi, sương mù nằm dưới thung lũng
như một hồ nước bạc. Xe đổ xuống con dốc một cảm giác để tôi liên
tưởng cái cảm giác khi còn ở trên máy bay. Tôi lại cúi người xuống
để ho lúc xe quanh ở một chân đồi. Người đàn bà bên cạnh nhìn lên
cái then cửa kéo trên đầu tôi thay một lời nhắc lại. Hai người con
gái phía trước quay xuống ngó tôi thôi cười. Có lẽ tất cả họ đều là
người ở đây và đang lo ngại cho một người khách vừa tới miền đất
lạnh này.
Người đàn bà nói:
- Ði chơi vào mùa này lạnh lắm.
Tôi đáp vâng và đưa hai bàn tay ấp lên miệng, che cả lấy mũi. Người
đàn bà lại hỏi:
- Cậu có người quen ở đây chứ?
- Dạ có.
- Ở đâu?
- Thưa bác, ở khu bờ hồ.
Người đàn bà tiếp tục hỏi tôi định ở chơi lâu không. Tôi đáp chưa
biết. Thật sự nếu tôi có là du khách thì là vài tháng trước đây cơ,
sau những ngày tôi đi tĩnh tâm ở Ðan viện Châu Sơn. Tôi lên đây để
ghi danh mà nếu còn kịp thì, hình như có một sự xếp đặt, tôi sẽ ở
đây học. Rất nhanh tôi đã nghĩ tới Chi. Có ai biết được, mẹ Chi có
ngờ rằng tôi đã lên đây, một tháng sau khi bà gởi Chi vào nội trú
Domaine de Marie. Làm sao chị Hà và ba mẹ tôi hiểu được lý do tôi đã
ghi danh học Kiến trúc rồi lại đột ngột thay đổi ý, bỏ lên đây để
học Chính trị Kinh Doanh. Cũng chỉ vì Chi. Tôi đã quyết định điều mà
chính tôi cũng không ngờ, như một sự liều lĩnh mà chắc rồi sẽ nối
tiếp những phức tạp khác. Tôi theo Chi. Tôi bất chấp những ngăn cản
của ba mẹ, bất chấp cả ý kiến của bạn bè và mặc chị Hà trố mắt nhìn
thấy tôi đang có một sự mất bình tĩnh, thay đổi lớn. Chị Hà là người
ngăn cản tôi dữ dội nhất. Ðà Lạt lạnh, sức khỏe Huy không hợp đâu.
Huy có một dạo hăm hở với trường Kiến trúc lắm cơ mà. Ở nhà cô Ngàn
tẻ như nhà hoang Huy chịu sao được. Không thuyết phục nổi tôi, buổi
tối trước ngày đi, chị Hà nói chuyện lâu với tôi, cố ý gạn hỏi để
biết lý do nào tôi đã thay đổi ý kiến đột ngột và cương quyết quá
như vậy. Huy có điều gì thay đổi lớn lắm chăng. Huy có vẻ mất bình
thường rõ rệt. Hình như một vài lần chị có nhắc tới chuyện Quỳnh này
nọ nhưng tôi chẳng để ý lắm. Tôi ậm ừ cố tránh né phải tâm sự với
chị. Làm sao tôi có thể tâm sự với chị bây giờ, trong khi chính tôi
cũng mơ hồ về tôi. Và nhất là, làm sao để nhắc tới Anh Chi, con chim
bé nhỏ của tôi, để mọi người hiểu rằng cô bé đã ảnh hưởng nhiều và
rồi có lẽ sẽ trở thành quá cần thiết trong cuộc đời tôi.
Chiếc xe của hãng Hàng Không về đến thành phố thì trời đã tối đậm,
đèn đường thắp lên những chấm sáng khiêm nhường nằm lẫn với những
đám lá xanh. Ở “Trạm Ðến” hành khách của chuyến xe trước đang chen
chúc chờ nhận hành lý. Người đàn bà ngồi cùng băng với tôi hỏi:
- Cậu có hành lý nhiều không?
- Dạ, một cái vali nhỏ.
Bà cười trong giọng nói, cậu đưa vé đây tôi lãnh ra cho, coi bộ cậu
ốm yếu chen không lại với người ta đâu. Tôi cám ơn bà và nghĩ rằng
đó là một lời yêu cầu thành thật. Trong khi đợi lấy hành lý thì tôi
ra đứng ở cửa nhìn vu vơ lên ngọn tháp chuông của ngôi nhà thờ Chính
tòa mà tưởng như có một điều gì thân thuộc. Tôi nhớ tới cái tên
trường mà mẹ Chi ghi trong tấm danh thiếp của bà, kèm theo với mớ
sách bà mừng tôi thi đỗ. Tôi đã gửi em Chi vào học ở Domaine de
Marie Ðà Lạt. Một cái tên trường xa lạ mà mai mốt tôi sẽ hỏi những
người ở đây để biết. Tôi quanh quẩn trong ý nghĩ, để biết rồi sao
nữa. Tâm hồn tôi và Chi sẽ tiếp tục gặp nhau, như dạo nào. Tôi ho
liền một cơn dài rũ rượi. Không ngờ sức khỏe của tôi lại bị ảnh
hưởng của cái lạnh đến thế. Hai người con gái ngồi băng trước tôi
hồi nãy đã có xe nhà tới đón, chắc họ để lại hành lý ngày mai mới
lãnh nên tách khỏi đám đông chen chúc về trước. Khi đóng cửa xe cả
hai còn nhìn lại tôi và lần này thì họ cười to hơn cả lúc ngồi chung
chuyến xe ca với tôi.
- Cậu may mắn quá, vé của cậu kêu trước vé tôi.
Tôi đỡ lấy chiếc vali trên tay người đàn bà đã tử tế lãnh hành lý
giùm, một cử chỉ chăm sóc hiếm có.
- Cám ơn bác nhiều. Ðúng là số cháu hay gặp quý nhân giúp đỡ.
Có gì đâu. Bà ta cười và cho tôi địa chỉ tiệm bán đồ kỷ niệm của bà.
Nhà tôi ở khu Hòa Bình, gần rạp hát, hôm nào đi phố mời cậu ghé qua
chơi. Tôi cảm ơn bà thêm lần nữa trước khi xách vali ra lề đường đợi
một chiếc taxi. Thành phố này có vẻ không hiếu khách ngay tại các
bến xe như các thành phố khác. Ðợi rất lâu không thấy có một chiếc
xe nào ngang qua, tôi đành phải sửa soạn một chuyến cuốc bộ. Thực ra
từ “Trạm Ðến” tới nhà cô Ngàn không xa gì lắm, nhưng leo hai con dốc
vừa phải với một tay xách vali vừa phải lại không... vừa phải với
cái thân hình ốm yếu của tôi. Leo hết con dốc trước cửa nhà thờ
xuống tới bờ hồ rồi rẽ phải, leo thêm một con dốc ngắn nữa mới tới
lối vào nhà cô Ngàn, tôi mệt phờ người. Ðứng trước cổng nhà cô mà
tôi thở mạnh, hơi nóng đầy hai lòng bàn tay ấp lên mặt. Lúc lâu sau
tôi mới kêu được người ra mở cổng. Cô Ngàn thấy tôi ngạc nhiên:
- Ủa, cháu mới tới hả?
- Vâng, cháu đi chuyến bay lúc bốn giờ.
Cô Ngàn hỏi thăm tôi rối rít, đi đường có mệt không, tôi đáp chỉ mệt
từ quảng đường từ “Trạm Ðến” tới đây thôi. Cháu đợi xe không được,
leo dốc cực quá. Cháu định ở đây quấy rầy cô lâu.
Những lần trước lên đây, có lần với bạn bè, có lần đi một mình, tôi
cũng chỉ ghé thăm cô Ngàn chốc lát chứ chưa một lần ở lại dùng cơm
hay ngủ lại ở nhà cô. Cô Ngàn ở trong một khu nhà cổ, có lẽ đã tới
cả gần trăm năm không chừng, một vài bức tường đã nứt rạn và có góc
đã sụp đổ. Cỏ cây trong vườn, sau nhà, trước nhà um tùm gần như
hoang phế. Cô Ngàn cũng già nua với ngôi nhà mà cô ở. Năm chục tuổi,
đời nhuộm tóc cô trắng xoá, phiền muộn đè nặng trên lưng còng tội
nghiệp của cô. Cô già gấp đôi tuổi người đợi chờ phải gánh chịu. Tôi
không hề biết mặt ông chú, người đã trở về nước sau hiệp định 1954
mà không hẹn ngày trở lại. Ông là một sĩ quan Pháp. Tôi chỉ biết có
thế. Cô Ngàn sống ở đây từ mấy chục năm nay, từ khi họ hàng bên
ngoại ruồng rẫy, cô không rời thị xã này một lần. Cô sống với đứa
con trai độc nhất.
- Hiện vắng nhà hả cô?
- Nó đi xa từ lâu rồi mà cháu.
Tôi vô ý ở điều đó, hình như lần trước ghé thăm cô tôi đã hỏi một
câu và được trả lời một câu tương tự thế. Tôi lấy làm ngượng về sự
vô ý của mình.
Cô Ngàn đi ra khép lại cánh cửa sau lưng tôi. Cô chỉ tôi nơi đặt
chiếc vali và ngồi xuống chiếc ghế bành rộng tiếp tục công việc đang
dở dang của cô, dưới ánh đèn điện vàng cũ kỹ như đèn dầu. Tôi tự
động ngồi xuống chiếc ghế rộng đối diện với cô và nhắc lại ý định
của mình, sợ những người già thường quên bởi lầm lẫn:
- Thưa cô, cháu định xin được ở trọ nhà cô...
Cô Ngàn hơi nhướng mày lên nhìn tôi lạ lẫm, bỡ ngỡ. Rõ ràng là bây
giờ cô mới nhận ra một câu nói mang cái gì khác lạ, bởi vì đó là
điều không ngờ nơi một người bên ngoại đã đối xử với cô.
Một chút lạ nhìn tôi rồi cô cúi xuống trên hai que đan có vẻ xúc
động. Giọng cô trĩu xuống, giọng người đàn bà nhẫn nhục chịu đựng từ
bao nhiêu năm ngậm một nốt nhạc trầm, thật trầm sau một lúc lâu im
lặng đến làm tôi bối rối.
- Ở đây như một nơi hoang, chẳng biết cháu có quen được không?
- Cháu thích được sống tĩnh mịch cô ạ. Cháu định lên ghi tên học ở
đây.
- Chắc có chuyện gì buồn với gia đình phải không?
Cô Ngàn làm tôi giật mình.
- Ðâu có ạ, tại cháu thích sống trong cái không khí ở đây.
- Bố mẹ không can ngăn cháu về việc này sao?
- Thoạt tiên thì có, nhưng bố mẹ cháu cũng biết cháu lớn rồi. Ở nhà
cháu, mọi chuyện riêng của con cái đều được đối xử tự do một cách dè
dặt vừa phải thôi.
Tôi rút người để chặn một cơn ho, nhưng cũng không ngăn được. Cô
Ngàn bỏ hờ đôi que đan trong lòng nhìn lại tôi rồi cô đứng lên, tiến
lại phía góc phòng:
- Cháu đang đau hả?
- Vâng, cháu không được khỏe lắm. Hình như cháu không chịu được
lạnh, từ khi bước xuống máy bay cháu ho hoài à.
Phía góc phòng là bóng tối ẩn một khung cửa, có lẽ đó là lối ra phía
sau bếp. Cô Ngàn nói, để cô đốt cái lò sưởi lên. Ở đây lâu rồi cái
lạnh trở thành bình thường cháu ạ. Chỉ những ngày tháng chạp mới ngó
tới cái lò sưởi, nhưng có khi chẳng nhất thiết lắm. Với lại củi cũng
chẳng sẵn gì. Tôi nói, thôi cô à, nhưng cô vẫn đi vào phía trong
bếp:
- Cháu có cần tắm rửa gì không, để cô đun nước nóng luôn thể.
- Cháu chỉ muốn rửa cái mặt qua loa thôi.
- Chắc cháu chưa ăn gì?
- Cháu không thấy đói cô ạ.
- Ðược rồi, cô nấu cho một gói mì, dù no cũng phải có bữa.
Cô Ngàn ôm lên một mớ củi đặt duới chân lò. Cái lò sưởi xây bằng
gạch đỏ ở sát chân tường, giữa phòng, chắc một thời đã rực rỡ than
hồng ấm cúng lắm. Bây giờ ở một bờ gạch đã nhả vữa, long ra vài vết
thương cũ kỹ.
Khi cô Ngàn châm lửa tôi thấy còn một ít tro than nằm lạnh lẽo, có
lẽ từ mùa đông trước, hôm nay mới được nong lại với đám củi gỗ mới.
Ðốt lại một lò sưởi trong ngày đầu tiên của mùa đông thật vất vả,
như nhóm lại một hơi lửa mới trong đời, tôi bắt đầu nghĩ miên man,
hẳn là một lần muộn phiền. Thoáng nhanh, hình ảnh mẹ Chi hiện ra với
màu áo nâu, người đàng bà có một tâm hồn lãng mạn, theo tôi suy
đoán, thuở con gái bà đã xinh đẹp với tâm hồn lãng mạn đó, để một
thời ngồi lại muộn phiền. Nhưng bà đã nhóm lên được ngọn lửa ấm
trong ngày hôm qua hôm kia đây. Hạnh phúc có màu hồng nhạt, dù đã
phôi pha, vẫn vinh quang đầy đủ ý nghĩa như sau một cuộc thắng trận.
Mẹ Chi có những cánh cửa lạ lùng lắm, đôi khi bà đã mở cho tôi thấy,
sau cái then cất giấu sâu thẳm của lòng mình là một trời mây trời
gió, ăn năn có, hãnh diện có. Trong cái thế giới mộng tưởng không
cùng, mình là kẻ săn mình lý thú, miệt mài mà mình không biết, đến
nỗi vết thương như là một niềm yêu dấu, cần thiết. Tôi mơ hồ trong
những khung cửa mà mẹ Anh Chi cho tôi thấy điều ấy. Và mơ hồ thôi,
vì như bà nói với tôi, em Huy đang sửa soạn muốn làm học trò của
trường tình yêu chăng? Hãy đừng bao giờ mộng tưởng.
Cô Ngàn đứng dậy với một đám khói và một câu gì đó làm tôi bỏ dở ý
nghĩ. Lửa đã bén vào gỗ, đánh khói tỏa dần và hiện ra một ngọn lửa
nhỏ trong lò đang lớn dần, vỡ dần những tản khí lạnh trong phòng:
- Cháu sẽ ở đây, cô Ngàn tiến về phía bóng tối, mờ mờ những bậc tam
cấp bước lên một khung cửa khép kín, tôi đứng lên bước theo cô, đây
là phòng của Hiện.
Cánh cửa mở, bốc ra một mùi ẩm mốc của đồ đạc và các bức tường đá
làm tôi muốn ho. Các công tắc điện phải bật mấy lần mới làm sáng
ngọn đèn treo chùng dây ở góc phòng. Cô Ngàn nói, từ ngày Hiện đi
chẳng lần nào cô bước vào. Tôi nhìn tổng quát một lượt và thấy có lẽ
vẫn nguyên vậy, mọi thứ đồ dùng của Hiện trong phòng. Chiếc bàn rộng
cạnh cửa sổ cái ngăn kéo chưa đóng kín, còn bừa bộn vài thứ. Một mớ
sách báo lộn xộn trong cái bệ đá hình một cái khung cửa vòng cung
nhỏ, có cuốn còn mở đôi. Nơi cửa sổ đóng kín bị vỡ mấy vệt dài được
dán lại bằng băng keo đã rã ra sắp rời, gió đập vào nơi kính vỡ một
âm thanh se se từng chập.
Cô Ngàn vẫn còn đứng ở cửa phòng:
- Bừa bộn lắm cháu ạ, phải để dọn dẹp lại.
- Chẳng sao cả, cô để mặc cháu.
Ðứng lại ở chiếc bàn rộng, tôi miết những ngón tay của mình thành
một vệt dài trên mặt bàn đóng dày lớp bụi bặm. Tôi nhớ đến Chi. Rồi
tất cả những gì ở đây sẽ trở thành thân thuộc. Bắt đầu cho những
tiếp nối phiền toái khác của đời mình. Ở nơi này, với em cùng một
khung trời, thở, ăn, ngủ, và mơ mộng, nói cười và cùng đi với nhau
trên những con đường của thành phố hạnh phúc. Ðể đêm về mơ thấy
nhau.
Tôi trở ra phòng ngoài đã ấm hơi lửa, cô Ngàn đang lui cui bên lò
sưởi để sửa soạn một cái bếp. Tôi đã nghe tiếng than nổ khi xé các
thớ gỗ. Cô nói:
- Cháu mở rộng cánh cửa phòng đằng đó để lùa hơi lạnh ra.
Tôi làm theo ý cô khi xách vali nhỏ và vài thứ mang theo vào trong
phòng, ném ở đó, dưới cái ô vòng cung bừa bộn sách báo.
- Cái phòng có nhiều cái làm cháu thích quá. Chắc Hiện chưa về đây
lần nào hở cô?
- Chưa, cô Ngàn trở mình cho đám củi bằng chiếc que sắt, đi là mất
cháu ạ.
Tôi kéo chiếc ghế sắt ngồi xuống bên cạnh lò sưởi và hơ tay gần ngọn
lửa mà cảm thấy mình rét mướt.
- Ðể cháu làm con cô nhé – Tôi áp hai bàn tay lên má mình - Hiện lớn
hơn cháu nhiều không cô?
Cô Ngàn quay sang nhìn tôi một lát như để tìm một cái thước đo tính
cho thời gian, cô cúi xuống trên hai bàn tay gầy guộc trong lòng:
- Hình như suýt soát gì tuổi cháu đó mà, nhưng nhìn người có vẻ lớn
hơn.
Tôi chống hai tay dưới cằm:
- Cô còn tính được tuổi cháu không?
Cô Ngàn cười, những nếp nhăn hai bên má như một mớ vải nhàu căng ra:
- Thằng Hiện hai mốt.
- Như vậy cháu kém Hiện hai tuổi.
Tôi nói là mong có dịp được gặp Hiện, anh em gì ra đường chắc phải
gây lộn với nhau may ra mới nhận được họ hàng. Cô Ngàn im lặng và
tôi hiểu được sự vô tình của mình. Tất cả ràng buộc về họ hàng giữa
cô và những người thân như một sợi chỉ đã đứt. Ðã đứt từ lâu lắm
rồi, và cô muốn quên đi một gút mối có thể chắp lại được một cách
xót xa.
Nước đã sôi trong chiếc ấm trên ngọn lửa lò sưởi, cô Ngàn chế vào
“phích” một nửa bảo để sáng mai pha cà-phê, phần còn lại pha vào
nước lạnh cho tôi rửa mặt.
- Cháu đi rửa mặt rồi lên ăn mì.
Phải là bữa ăn mới dễ làm mình xúc động. Một bữa ăn tối ở nơi mình
mới tới sẽ làm nhớ ngọn lửa gia đình nơi mình vừa xa. Ba mẹ chắc
đang ngồi xem tivi ở phòng khách và thỉnh thoảng quay sang nói
chuyện với nhau, thế nào cũng có nhắc đến tôi. Còn chị Hà chắc là
đang ngồi một mình trong phòng, chị hay tính toán vẩn vơ lắm, tôi
biết, mong cho chị đừng buồn vì tôi nhiều.
Bé yêu dấu, bây giờ anh đang ngồi ở đây, bên ngọn lửa mới thắp lên
của một ngày đầu mùa Ðông, anh nhớ bé điên cuồng. Khi anh bước chân
tới đây là anh biết mình đang bước chân vào cuộc phiêu lưu của đời
mình. Anh dại dột thêm một lần nữa rồi đó bé, biết rồi ta sẽ dẫn
nhau tới đâu. Như kẻ đánh mất thiên đường, hay là kẻ còn đang lần mò
tìm kiếm một thiên đường, anh cũng chỉ biết bé đã trở thành quá cần
thiết trong cuộc đời anh. Làm sao cắt nghĩa được điều đó một cách
khác bằng sự có mặt của anh ở đây, bé yêu dấu, ở một khung trời vừa
mở ra. Rồi sẽ lạ lắm...
Ðêm không ngủ được vì lạnh quá, tôi ho hoài và trở mình hoài. Chi
đến hỏi han tôi, đôi mắt cô bé ngọt ngào như một chùm sao đêm. Anh
Huy biết không, em Chi cũng nhớ anh biết chừng nào. Làm sao mà em
khóc hoài anh ạ. Mẹ đâu có biết điều đó. Mẹ làm em tủi thân. Chi nức
nở gục đầu lên vai tôi. Em tủi lắm anh Huy ơi, em muốn có anh ở gần
em mãi. Anh xem, hai tay em lạnh ngắt thế này.
Buổi sáng tôi thức dậy trong cái lạnh co của trời Ðà Lạt. Nằm im
trong giường để cố lắng nghe một tiếng động nào của thành phố nhưng
tuyệt nhiên là không, ngoài tiếng gió se se vào mặt kiếng vỡ cửa sổ.
Ở đây yên tịnh quá. Những lần lên đây tiện dịp tôi chỉ ghé thăm cô
Ngàn trong chốc lát. Không ngờ có một lần tôi lại chọn ở đây để buổi
sáng nằm đợi nghe những tiếng động thức dậy chung quanh. Ra khỏi
giường hai tay và hai chân lạnh buốt, tôi phải tìm tới đôi vớ và hai
bàn tay dấu dưới hai cánh tay ôm trước ngực. Mãi tới lúc này tôi mới
nhớ tới chiếc khăng quàng len chị Hà mua chứ không kịp đan cho tôi,
buổi tối trước hôm tôi đi chị đã sang phòng khi tôi đang xếp những
quần áo vào vali. Chiếc khăn màu đỏ rượu chát đan hình quả trám, ở
đầu khăn có những tua mềm mại tôi khép chéo trước ngực để chặn một
cơn ho nào đó, lúc nào cũng như chực sẵn thoát ra.
Ðến ngồi ở bên cửa sổ, hơi lạnh làm đục mặt kính mà tôi phải đưa tay
lau trắng một khoảng mới có thể nhìn ra ngoài. Trời có mưa một chút,
tôi thấy những đám quỳ vàng mờ mờ lưng chừng dốc, lẫn vào đám cỏ ven
đường bị xô dạt trong một trận gió nào tội nghiệp. Con dốc mà tối
qua tôi leo lên giờ mới để ý, có một cây thông già bật gốc nghiên
cành như chực ngã xuống vắt ngang đường sau một cơn mưa lớn. Ở cuối
chân dốc, tuyệt nhiên tôi không thấy gì ngoài một lớp sương trắng
đục che khuất mất cả con đường ven bờ hồ và mặt nước. Tưởng tượng
Chi đang ở cuối con dốc ấy, rồi khi lớp sương mù tan dần tôi thấy rõ
cô bé, miệng ngậm một nụ hoa vàng mới ngắt ở ven đường nào đó còn
ướt sương. Chi là một con bồ câu, áo trắng chùng phủ gót. Chi đi mà
như bay là là đến với tôi. Anh Huy ơi, anh Huy ơi, Chi nè anh. Trông
Chi có lạ lắm không anh? Chi vẫn vậy, mắt bé vẫn đầy những vì sao.
Có điều gì làm anh buồn. Không. Anh giấu Chi. Thật mà. Rõ ràng anh
giấu Chi. Anh nghĩ điều gì Chi biết hết. Anh giấu Chi. Và Chi khóc.
Có tiếng động ở ngoài cửa phòng, cô NGàn ló đầu vào hỏi:
- Cháu thức dậy rồi chứ?
Tôi bỏ cửa sổ quay lại:
- Cháu thức dậy từ hồi nãy cô ạ.
Tôi phụ với cô vài công việc vặt trong khi cô than thở cảnh sống trơ
trọi từ ngày Hiện đi. Nhớ nó quá, nước mắt cô rơm rớm, sự sống mình
là chia xẻ, còn được chia xẻ là còn biết có cái gì hạnh phúc. Bất
hạnh là mình phải sống lủi thủi với mình, không còn lo lắng hay chịu
thiệt thòi cho kẻ khác. Tôi không biết có nên tìm một lời nào để an
ủi, thực sự tôi vẫn thấy ngượng ngập, vụng về trong những câu chân
tình của mình. Tôi nghĩ được rằng tôi hiểu cô. Tôi sẽ ở đây, nhận
khung cảnh này làm thân thuộc. Tôi nói với cô Ngàn mai mốt cháu sẽ
giúp cô chém bớt đám cây và cỏ dại mọc um tùm quanh nhà này. Cháu
nghĩ trước đây nó đã từng là một ngôi biệt thự đẹp.
Cô Ngàn pha cho tôi một ly cà phê và chia cho tôi một miếng bánh mì,
tôi nói về vấn đề ăn uống xin cô cứ để cho cháu lo liệu. Phải khó
khăn để diễn tả ý của mình để khỏi phụ lòng lo lắng của cô. Tôi ăn
sáng một cách vội vã.
- Cháu phải tìm gặp một đứa bạn trong sáng nay để hỏi thăm nó về
chuyện ghi danh học ở đây.
Tôi tìm Trường ở nhà nhưng không gặp, Trường đã đi học. Tôi lần mò
lên đồn Ðại Học. Ở đây có một điều dễ thương: mỗi trường đều chiếm
một ngọn đồi, là cả một học khu rất thơ mộng. Những lần lên đây tôi
đã được nghe nhắc tới những ngọn đồi Franciscaine, đồi Couvent des
Oiseaux và được tả rất đẹp, nhưng chưa có dịp tới thăm.
Và tôi cũng chẳng quan tâm cho lắm, cho đến khi có một tên trường nở
ra như hoa từng chữ trong đầu tôi, nơi mà mẹ Chi đã gửi Chi ở đó.
Trường đang có giờ học trong giảng đường, khi được dịp đi loanh
quanh những con đường nhỏ ngoằn ngoèo lên dốc xuống dốc trong phạm
vi của cổng để đợi. Qua chiếc cầu nhỏ sơn màu đỏ bắc ngang qua một
lũng đất không nước là một bãi cỏ, tôi gặp một nhóm nam nữ, tưởng là
sinh viên đang tụ tập chuyện trò, nhưng để ý tôi thấy có một giáo sư
trong nhóm đó. Ðẹp trời, thầy trò đem nhau ra ngoài, kẻ ngồi người
nằm sấp trên cỏ ghi chép hoặc chống cằm chăm chú nghe. Tôi thích cái
cảnh này quá. Và tôi thích những cây mimosa vàng chụm đầu nhau bên
lối đi, cánh áo len màu của những người con gái ởi đây, hai má lúc
nào cũng ửng lên vì lạnh. Lại nhớ tới Chi mất thôi.
Tôi ngồi xuống ở một bậc đá, dưới chân nhà nguyện có một cái tên
đặt: Năng Tĩnh. Tôi nhớ Chi, cô bé đang ở cùng với tôi, trong một
khu trường nào đó, trong thị xã này. Và Chi từ trong nhà nguyện bước
ra, tay cầm một cuốn kinh nguyện màu đen với những hàng chữ mạ vàng
ở gáy. Chi ngồi xuống bên tôi. Anh đang nhớ tới Chi phải không? Ừ,
anh đang nhớ Chi vô cùng. Chi biết. Chi biết gì? Khi một người nhớ
một người thì đôi mắt như thế nào. Chi có thể đọc được những hàng
chữ trong mắt kẻ khác? Mắt anh thôi. Nhỡ khi anh nhắm? Chi cũng đọc
được. Nhỡ khi anh khóc? Chi bật cười, con trai mà anh cũng biết khóc
à? Có chứ, anh biết khóc giỏi nữa là đàng khác. Chi quả quyết, Chi
cũng biết được. Chi nhìn sâu vào đôi mắt tôi và tôi thấy bóng mình
nằm trong đôi mắt rộng của cô bé. Lâu lắm, và tôi chực chết đuối
trong đôi mắt ấy. Anh muốn nói một câu với Chi. Lạ lắm hở anh? Ừ, lạ
lắm. Chi với tay bịt lấy miệng tôi. Ðừng anh.
Trường reo to khi thấy tôi ở đằng xa:
- Lạ lắm đấy nhé.
Tôi cười nắm lấy tay Trường:
- Lạ sao?
- Khi nhận được điện tín của cậu đám em gái nhà tớ cười rộ lên với
nhau.
- Có gì lạ đâu nhỉ.
- Lạ chứ, chúng bảo kẻ trở lại nơi mình đã tới trước đây một tháng
là kể yếu tim. Tương tư bóng hồng nào ở đây chăng?
- Nhảm nào.
- Tôi và Trường bá vai nhau. Tôi nói với Trường là mới trở lại đây
hôm qua, sốt ruột vì cái vụ ghi danh quá.
- Nhất định học Chính trị kinh doanh à?
- Còn kịp không?
- Trễ thì đã trễ từ lâu rồi. Phải để xem đã.
Trường hỏi thăm tôi về nơi ở, tôi bảo là tôi ở nhà cô Ngàn mà một
lần tôi đã nhờ Trường đưa đến. Trường rụt cổ, ngôi nhà hoang ấy à.
- Sao cậu không định ở nhà tôi?
- Phiền quá, với lại mình cũng cảm thấy thích cái ngôi nhà gần như
hoang mà mình sẽ ở.
Trường hất mấy viên sỏi dưới chân:
- Cậu lúc nào cũng có vẽ khó hiểu.
Tôi cười:
- Biết chứ, bởi thế sống mới hay vất vả.
Trường vỗ vai tôi rồi cất tiếng cười lớn hơn:
- Bạn ta ngày càng lạ.
Buổi trưa có chút hơi ấm của nắng khiến tôi cảm thấy khỏe hơn.
Trường nói, dù sao thì ít ra tôi cũng phải bắt cóc cậu về nhà tôi
cho tới chiều.
Tôi nói Trường đưa tôi ghé qua dặn cô Ngàn không thôi mới tới đã làm
phiền cô đợi cơm trưa. Cẩn thận đấy nhé, Trường bảo, cậu vẫn hiền
nhất trong đám bạn bè. Tôi nhìn hắn:
- Cù lần một chút nữa phải không?
Trường cười cười khi chúng tôi vòng bờ hồ. Trường đứng ngoài cổng
đợi tôi vào dặn cô Ngàn rồi hắn đưa tôi về nhà hắn. Ðám em gái
Trường mà ban sáng tôi tới không gặp vì đã đi học, giờ đông đủ cả.
Liên và Chúc tấn công tôi tới tấp:
- Nghe anh Trường nói về anh nhiều lắm.
Tôi giật mình và bị bọn con gái bắt bí:
- Ðúng là anh có nợ nần gì với ai ở đây rồi:
Tôi nhìn Liên, chị của Chúc, mỉm cười trong câu nói.
- Nếu nợ nần được ai ở đây thì thật là diễm phúc quá.
Tôi nói thế làm Liên đỏ mặt. Nhưng câu nói ấy tôi bị rơi lại chính
vực sâu thẩm của tâm hồn mình. Mà ở đó tôi có Chi. Nếu thành phố này
không có em, nó có nghĩa gì đâu. Khi em đến đây thì cỏ cây nơi này
mới đâm chồi nảy lộc. Và khu vườn tâm hồn anh đất trời vào mùa mới,
từ hôm qua, từ lúc anh bước chân tới đây như cuộc hẹn hò như cuộc
phiêu lưu trong đời.
Nghe tiếng chị em Chúc cười, tự dưng tôi thèm nhớ lại những ngày của
năm trước khi tôi và Chi còn ngồi trên vuông cỏ của thơ ấu, tiếng
cười thủy tinh của Chi vỡ ra cùng với bước chân chim của em, như
những ngón tay đuổi nhau trên phím đàn vui tươi, rộn rã. Ngày đó mái
tóc ngắn của em hay đậu trên vai tôi. Anh Huy nè, anh Huy biết
không, nhỏ Ly Ly nó làm nũng em cả ngày. Anh biết. Anh biết sao? Nó
giống chị nó đấy. Ngày đó đôi mắt Chi nhìn tôi trong vắt, tinh anh.
Anh nghĩ gì em cũng biết nữa. Những buổi chiều tôi sang với Chi, với
đám hoa quỳnh anh quyến luyến trước cái cổng nhà em, Chi đang ngồi
trên chiếc ghế xích đu dưới hàng cây hoàng hậu. Em đọc báo và chờ
anh. Có nghĩa là như thế, những chăm sóc chúng tôi hướng về nhau khi
đời sống hàng ngày ta chia cho nhau đủ cả hai mươi bốn giờ, bởi vì
trái tim ta có lúc nào ngưng nghỉ trong chu kỳ ấy.
Tôi siết những ngón tay vào nhau vỡ thành những tiếng kêu nhỏ. Nhớ
Chi quá đỗi. Và mỗi lần như thế tôi lại dời chỗ tìm một khoảng trời
nào đó để nhìn lên. Con chim nhỏ bé của anh, giờ em đang làm gì. Có
ai nghĩ rằng những lúc như thế, tôi có thể ứa nước mắt.
Buổi chiều Trường chở tôi đi một vòng thành phố, vào quán cà phê
nghe hết vài bản nhạc. Buổi chiều tôi và Trường lang thang ở mấy phố
buôn bán, mua sắm vài thứ lặt vặt cho mỗi đứa. Trường châm cho tôi
một điếu thuốc nhưng tôi nói với Trường đó là một trong những điều
nằm trong lời dặn cấm kỵ của bác sĩ. Tôi nhớ Chi một lần nào đó em
đã nói với tôi, anh chả khỏe gì coi chừng anh đau ốm vì những điếu
thuốc lá thì chẳng ai thèm thương đâu.
Buổi tối được ăn bánh của chị em Liên làm. Chúc nói, hôm nay là sinh
nhật của chị Liên đó anh Huy. Tôi nói vậy hả, tôi hên lắm mới chọn
đúng ngày để được ăn bánh. Chúc đề nghị:
- Mai chủ nhật bọn em nghỉ học, yêu cầu anh Trường cho đi chơi đi,
có anh Huy nữa nè.
- Ðịnh đi đâu?
- Vallée d’amoư!
Trường nhướng mắt:
- Nhỏ này có hẹn hò với ai không mà hớn hở vậy?
Chúc bỏ luôn mẩu bánh vô miệng:
- Em thì không nhưng chị Liên chắc có.
Chúc bị Liên với tay đánh vào đầu nhưng con bé đã né sát tôi:
- Phải thế không anh Huy?
Tôi đối đáp kịp thời:
- Có lẽ thế, tôi đã nghe đồn nữ sinh Couvent nổi tiếng...
Liên tham dự câu chuyện bằng đôi mắt sáng quắc hướng về tôi:
- Nổi tiếng sao ạ?
- Nổi tiếng về những mối tình với các anh võ bị.
Liên cúi xuống với mũi dao nghịch ngợm trên lớp kem của miếng bánh:
- Thiên hạ chứ không có Liên đâu nha.
Trường nói:
- Ðiều đó thì không biết nhưng có một điều là các sơ Couvent lầm lẫn
lớn, càng kín cổng cao tường bao nhiêu thì càng khó giữ học trò con
gái bấy nhiêu.
Nói rồi Trường cười. Tôi hướng câu chuyện theo ý mình:
- Tôi có nghe đồi Couvent đẹp lắm nhưng lại không biết ở đâu cả.
- Cũng chẳng đẹp gì lắm, nếu anh thích thông thì ở đó nhiều, trên
đường đi thác Cam Ly đó anh.
Trường hỏi Liên:
- Noel này trường Liên có tổ chức Kesmes không?
- Có lẽ Tết, nghe mấy sơ nói thế.
Trường nói với tôi:
- Có cái cảnh Kesmes là thú, cậu ở đây rồi ta dẫn cậu đi, cam đoan
là...
Liên lườm anh:
- Anh chuyên môn phá thiên hạ không thôi, đi với anh năm ngoái vô
câu lạc bộ ngượng muốn chết.
- Mấy ngày hội chợ mà bọn này thường bảo là các bà Couvent cho thiên
hạ xem mắt con gái nhà mình đấy.
Tôi cười với Trường. Tôi thấy Chi trên chiếc đĩa sứ trắng trước mặt,
trong bộ đồng phục nhà trường. Tôi thấy những khung cửa sơn màu vàng
và những cánh áo trắng thấp thoáng đi lại trên các hành lang trường
Chi học. Ngày nào tôi đã ngớ ngẩn đến trường đón Chi. Nơi Chi ở bây
giờ không biết có làm Chi của tôi vui. Tôi sợ cái cảnh ồn ào của đám
học sinh lớn như tôi đang được nghe nói tới. Tôi sợ lắm. Nếu một
ngày nào đó bất chợt, em lớn lên, một sợi khói lạ vướng vào mắt
em... Tôi cắn chặt môi dưới mà nghe ở góc ngực mình nhói đau.
Tôi hỏi Liên:
- Liên biết Domaine de Marie chứ?
- Liên có nghe nói thôi chứ chưa.
- Cũng như cái kiểu trường Liên à?
- Liên cũng không biết nữa.
Tự nhiên tôi thấy an lòng một chút, một chút thôi, đồng thời tôi
cũng tưởng ra một nơi mơ hồ mà Anh Chi của tôi đang ở. Ðịa danh đó
có thực hay chỉ là một cái tên, cái thế giới mà mẹ Chi đã đặt ra khi
ghi trong tấm danh thiếp của bà?
- Liên có nghe nói tới Domaine de Marie thôi à?
- Vâng, nghe loáng thoáng bạn bè nhắc tới một lần.
- Chắc xa lắm?
- Liên không rõ, nhưng ở đây xa nhất chỉ có trường Franciscaine là ở
ngoại ô thôi.
Chúc ngó tôi:
- Sao anh Huy thắc mắt về Domaine kỹ thế. Chúc biết nè.
Tôi cười cái khôn khéo một cách vụng về của con bé:
- Biết thật không?
- Anh cứ cho em biết lý do đi rồi em sẽ tả cảnh cho anh nghe sau.
- Nữ sinh Couvent có khác, đánh hơi thính gớm. Tôi đang định xin vào
đó tu không biết các bà có nhận không?
- Anh mà đi tu – Chúc cười lúc lắc mái tóc – có mà anh phá cả tu
viện người ta ra.
Cả bọn cùng cười. Nhưng Chi không cười. Chi đang đứng trong chiếc
đĩa sứ trắng trên bàn, trước mặt tôi, Chi nói gì đó mà tôi nghe
không rõ. Rồi Chi quay mặt đi. Chiếc đĩa sứ trắng mà những miếng
bánh đã được chia ra, một giọt nước vừa rớt xuống từ cái tách trà
tôi đưa lên miệng. Tôi lại thấy Chi, trong giọt nước ấy. Hình ảnh
Chi nhạt nhòa mà tôi đã liên tưởng tới hình ảnh con bé Cibel lúc
đứng trên bờ hồ với các đầu ngọn cây khô in trên mặt nước. Rồi mặt
nước vỡ ra. Tất cả chỉ là ảo mộng.
Chỉ là mộng ảo mà thôi.
Buổi tối Trường lại đưa tôi đi vòng quanh mấy ngọn đồi khác trước
khi trả tôi lại nhà cô Ngàn.
Trường nói:
- Ta vẫn nghĩ, nếu cậu dọn đến ở với ta thì hơn.
- Phiền quá.
- Cậu biết mà, ở nhà mình ba mẹ điều dễ, nếu không muốn chia phòng
với mình thì cũng có thể dọn dẹp cái phòn bỏ không ở bên cạnh.
Phiền quá. Tôi chỉ biết nói thế bởi thực sự tôi đã thấy ưa cái phòng
ở nhà cô Ngàn rồi.
- Cám ơn cậu, biết đâu chả có dịp phiền cậu. Cứ từ từ để xem đã.
Tôi đã bắt đầu quen với tiếng chuông của ngôi nhà thờ Chính tòa.
Sáng sớm, lúc 12 giờ trưa và buổi chiều. Tiếng chuông ngân nga, khi
quyện với sương mù, khi lẫn trong gió, đều đặn vào những giờ khắc
nhất định. Tiếng chuông mà có buổi chiều trong cơn ho rũ tôi nghe
chính là trái tim mình ngân nga. Tôi đã nhìn rõ hình dáng con gà
đứng trên ngọn tháp chuông và tôi vừa nghĩ rằng, rồi cũng có một lần
nào đó, có thể cũng là đêm Giáng sinh, như người lính phi công
Vincent mất trí nhớ, tôi sẽ leo lên ngọn tháp chuông và bằng sức
khỏe bệnh hoạn của mình, bẻ gãy khối sắt ấy đem về làm quà tặng cho
Anh Chi. Sao lại có những liên tưởng kỳ cục như vậy? Cũng như ý nghĩ
đã trở thành thực tại là tôi đem tôi lên đây. Sống để mà ám ảnh
những chuyện gì đâu hoài, như vậy, có thể một ngày nào mình sẽ chết
bằng những nổi ám ảnh đó. Chi theo hoài tôi, tôi theo hoài Chi, cũng
chỉ loanh quanh trong trí tưởng của tôi. Cho đến khi nào chết đi,
tôi đã nghĩ như thế, có lẽ hồn tôi vẫn còn theo Chi. Rong ruổi suốt
đời này, suốt đời nhau không bao giờ biết mệt, không bao giờ tuyệt
vọng. Phải là như thế.
Buổi sáng chủ nhật tôi đứng ngơ ngẩn ở trước cửa nhà thờ Chính tòa
với ý nghĩ là có thể gặp Chi ở đó. Những hồi chuông đầu giờ lễ rồi
những hồi chuông tan giờ lễ, tôi lẫn trong đám đông người ra vào
nhưng không một lần tôi đã bước vào trong. Ðứng nơi cửa, tôi có thể
nhìn thấy những tấm kính màu ở các khuông cửa, trên cao ghép thành
hình các vị thánh, những miếng kính rực rỡ màu sắc trong nắng buổi
sáng làm tôi nhớ màu sắc trong những bức tranh bằng chì sáp Chi
thường nghịch ngợm trong cuốn sách in. Tôi đánh bạo hỏi thăm một
soeur áo trắng, khăn màu xanh đậm mới trong nhà thờ bước ra:
- Thưa sơ cho tôi hỏi thăm...
Vẻ mặt của người nữ tu hơi ngỡ ngàng một chút khi đối diện với tôi,
nhưng vẫn sẵn một nụ cười cởi mở:
- Ông hỏi gì cơ?
- Sơ có biết nội trú Domaine de Marie ở đâu không ạ?
- Domaine hả, người nữ tu trẻ đưa tay chỉ về hướng phía bên trái nhà
thờ, ông đi lối này, hết con dốc kia rồi hỏi thăm thêm, chứ thực ra
khó mà nói cho rõ để ông có thể tự tìm được.
- Thưa sơ, chắc xa lắm?
- Không, ông có thể đi bộ được nếu không tiện xe.
Lòng tôi hồi hộp quá. Nơi em ở sẽ êm đềm như một thiên đường hay chỉ
là một cổng trường cao như tù ngục vây hãm tuổi chim muông nhảy nhót
của em?
Tôi cúi đầu chào người nữ tu trẻ với lời cảm ơn rồi thong thả bước
đi. Bây giờ, trên con đường này, chẳng còn là những ngọn me chụm đầu
vào nhau, cũng trong buổi sáng chủ nhật nhưng không phải là những
buổi sáng chủ nhật của ngày nào tôi thường đến với Chi, với kẹo ngọt
lóc xóc trong túi, nghe đã tưởng trưởng thành lắm vậy, cũng là ở
cuối con đường kia tôi tin là có Chi dù em chưa biết đợi, nhưng bây
giờ tôi đã nghe có chút gì xót xa.
Mẹ Chi hiện ra ở đầu con dốc kia, trong màu áo nâu của củi gỗ, bà
chặn đường tôi:
- Em đi đâu vậy Huy?
- Cháu đi tìm em Chi.
- Sao em lại làm vậy?
- Tại cháu nhớ em ấy.
- Nhớ à - mẹ Chi chau mày – đáng lẽ em không nên xử sự như thế mới
phải.
- Tại sao không, tôi mím môi, bác đừng giẫm lên sự chân thành của
cháu.
- Tôi tưởng em hiểu những gì tôi đã nói với em một lần rồi chứ.
- Nhưng bác không thể hiểu cháu.
Mẹ Chi cúi đầu, giọng chùng hẳn xuống:
- Em Chi còn nhỏ mà Huy.
- Vâng, cháu biết và cháu luôn nhớ vậy.
Tôi vượt con dốc, đi vào những hàng thông cao vút cao cành lá đan
lấy nhau hai bên đường. Màu xanh lá cây là một màu chính của bức
tranh vĩ đại vẽ thành phố này. Cũng có những màu đỏ của các mái ngói
và những bờ tường trắng của các ngôi biệt thự nổi bật lên. Và màu
trời luôn là một màu ôm lấy tất cả thiên nhiên. Tôi cười một mình
khi nhớ tới vài mẩu kỷ niệm ngày nhỏ, cũng không xa gì vài ba năm
trước, tôi đã lang thang từ buổi sáng, qua một buổi trưa trên những
con đường vắng lên dốc xuống dốc của thành phố này. Tôi vừa đi vừa
ngậm harmonica thổi vang lừng một khúc đường vắng, ngồi lại ở gốc
thông già nào đó và mơ tưởng một vài điều thú vị có thể bất ngờ xảy
đến trong đời mình. Nhưng đã không bao giờ tôi nghĩ tới một ngày tôi
có Chi và lang thang cũng trên những con dốc nơi đây khi tôi trở
lại, cũng lang thang trên lối cũ, có thể không còn gì để mộng tưởng
nữa, như tôi đã mất Chi chẳng hạn. Ðời buồn biết mấy khi biết mình
chỉ là con số một bơ vơ. Tôi cúi xuống lượm một cành cây khô bên
đường tung lên trời, những vòng tròn vẽ ra trong không rồi cành cây
khô rơi gẫy vụn dưới chân. Quả thật tôi cũng chỉ là một đứa con trai
nhiều ngớ ngẩn.
Ở một khúc quanh tôi thấy một người con trai và một người con gái đi
bên nhau, cách tôi một khoảng xa. Họ đi thật chậm nên tôi không thể
nhìn thấy họ trước đây, hay họ vừa bước ra từ một ngôi biệt thự nào
đó bên đường này, có thế. Cũng có thể họ mới dự thánh lễ buổi sáng
chủ nhật với nhau, ở nhà thờ Chính tòa về. Người con trai mặc áo len
màu nâu cổ cao bẻ xuống, người con gái khoác chiếc áo măng-tô màu
sậm, cổ có quấn thêm khăn len màu đỏ mà một đầu bỏ rơi trên vai sau
với mái tóc đen nhánh. Họ đi bên nhau những bước nhỏ và những bàn
tay ủ sâu trong nhau. Tôi gọi thầm. Anh Chi, Anh Chi. Và bỗng thấy
mình run rẩy, lạnh quá đỗi.
- Anh Huy nè.
- Dạ.
- Ngoan ngoãn nhỉ!
Chi bật cười khi thấy tôi khoanh tay. Chúng tôi nửa ngồi nửa quỳ ở
một bờ cỏ non ngoan như hai con chim sẻ ríu rít bên nhau buổi sáng.
Buổi sáng làm những ngọn cỏ hồng lên màu hạnh phúc. Chi đặc bàn tay
nhỏ bé lên đầu gối tôi:
- Anh Huy nè, thí dụ như mười ngón này là mười ngón thương yêu thì
anh thương Chi mấy ngón?
Tôi nắm trọn lấy cả đôi bàn tay của Chi mà siết chặt đến nỗi làm Chi
đau đớn khóc òa lên ôm lấy tôi. Nín đi em, tôi dỗ dành, nín đi em.
Nhưng tôi đã cùng ôm em mà khóc. Những giọt nước mắt tưới xuống làm
cao cây cỏ. Và cỏ cây khôn lớn.
Tôi nhớ một lần Chi đã kể lại em mơ thấy chúng tôi ngồi bên nhau như
vậy, nhưng câu trả lời của tôi chỉ là bẻ cong một ngón tay út, mà em
tức tưởi khóc không thôi. Em mơ chi mà ác quá, tôi trách móc khi
nghĩ lại. Bây giờ chẳng phải là để em mơ nữa, tôi đã tung hết tât
cả, cả tương lai nếu cần để có một sự thật là tôi có em.
Hai đứa con trai nhỏ vừa đuổi nhau vừa cười lớn tiếng chạy ngược về
phía tôi. Tôi chặn đứa chạy trước và đứa chạy sau lập tức bắt được
bạn. Chúng bỏ trò chơi, ngó tôi. Tôi hỏi:
- Nhỏ biết lối tới Domaine không?
- Domaine hả?
Một đứa hỏi lại tôi. Tôi gật đầu:
- Ừ.
- Em không biết.
Hai đứa rú lên cười và vùng bỏ chạy tiếp tục với trò chơi đuổi bắt
nhau. Tôi nhún vai và quay lại với con đường của mình. Hai người đi
trước mặt tôi hồi nãy giờ đã rẽ một con dốc khác, có những bậc đá để
xuống một dãy nhà xây đồng kiểu nhau theo lối một cư xá. Họ dắt
nhau, cụng đầu với nhau cười nói nhìn rất dễ thương. Tôi gọi thầm.
Anh Chi, Anh Chi. Với đôi bàn tay lạnh ngắt.
- Nếu em biết có một ngày anh đến.
- Thì em sẽ đợi.
- Anh sẽ đến vào buổi sáng.
- Lúc vườn tâm hồn em vừa nở những nụ hồng đầu.
- Anh có gì để tặng em.
- Ðừng khách sáo.
- Với đôi bàn tay trắng chúng ta vẫy chào nhau.
- Và chúng ta nắm lấy nhau.
- Anh sẽ tới em vào buổi chiều.
- Ðừng là buổi chiều vì chiều mau sập tối.
- Anh sẽ có những vì sao.
- Ðừng là những vì sao, vì sao sẽ trở thành những giọt nước mắt.
- Anh có những kỷ niệm.
- Ích gì anh, vì kỷ niệm chỉ là vết xót xa đau.
- Anh sẽ có những lời hẹn lâu.
- Ðừng anh, mơ tuởng gì nhiều cho khổ tâm.
- Thế anh có gì?
- Một nỗi buồn.
- Ừ, một nỗi buồn, chẳng giữ được nhau.
Im lặng lâu lắm, tôi và Chi tưởng như nghe rõ hơi thở của chính
mình. Chúng tôi cùng lớn thêm một chút để cài những câu nói nghĩ
ngợi vào tuổi nhau.
- Em Chi à.
- Dạ.
- Nếu em biết không có một ngày nào anh sẽ đến.
- Thì em vẫn đợi.
Tôi hôn lên trán Chi. Cám ơn em. Anh hạnh phúc quá.
Bây giờ chúng tôi đi bên nhau, cười đừa bên nhau. Chi giang rộng
cánh tay:
- Nếu là chim trời...
- Thì anh không là một cái ná.
- Chi vậy?
- Một cái ná độc ác có thể bắn chim trời sa rụng.
- Không, anh chỉ xin làm một nhánh cây.
- Chi vậy?
- Ðể đêm chim về đậu ngủ ở đấy.
- Nhưng nếu em là một bông hoa bé tí mọc trên chót vót đỉnh núi.
- Thì anh sẽ làm một tiều phu tiêu pha cả đời mình đi tầm thú hoa lạ
đó.
- Nhọc công nhỉ, đáng gì đâu anh.
Chi ngậm hờ ngón tay trỏ giữa hai hàm răng để nghĩ xem mình sẽ là
một cái gì thật lạ lùng. Chi reo lên:
- A, em sẽ là một cây kim, mà cây kim rớt xuống biển cơ.
- Khó ơi!
- Khó chứ, ai mà mò kim dưới đáy biển bao giờ.
Tôi không thua được:
- Anh sẽ là một cây kim thứ hai, cũng rớt xuống biển.
- Làm sao tìm được em?
- Nếu sống cùng một kiếp, sống riêng một cõi thì trước sau gì cũng
gặp.
- Mà gặp nhau chi vậy?
- Ðể giảng toán cho những người bí lù chứ chi.
Chi vùng vằng. Tôi phải vội nói thêm:
- Và để bóc giấy bóng kẹo cho những người ưa đắng miệng vì thuốc lá
nữa.
- Hứ...
Chi cười to với ý nghĩ mới:
- Rồi, nếu em sẽ là một con sâu, con sâu róm ấy nha anh, xấu xí ghê
tởm. Nó bò tới anh cho anh quăng sách vở mà chạy.
- Em Chi ơi, tôi cúi xuống trên mái tóc mềm của cô bé, anh sẽ là
thời gian. Vì sau thời gian đầy đọa sâu róm sẽ hóa kiếp thành bướm.
Rồi anh là cây vợt chạy theo em mà “với” em một cái.
- Nhè nhẹ thôi nha anh, nhỡ đau em.
- Ừ, thật nhẹ thôi.
- Rồi em có bị ép vào cuốn từ điển không?
- Không.
- Chứ để em ở đây, nhỡ em bay thì sao?
- Thì cái vợt lại đuổi theo nữa.
- Anh sẽ có một sợi chỉ cột em vào.
- Không đâu đấy.
Chi xịu mặt xuống:
- Em không thích. Em không muốn anh có sợi chỉ.
Tôi dỗ dành cô bé:
- Ừ, anh ném sợi chỉ đi.
- Thế rồi em ở đâu?
- Anh cũng chả biết.
Chi cười:
- Em bay nữa.
Tôi cũng cười:
- Thì cái vợt lại đuổi theo nữa.
- Em bay hoài bay hoài bay hoài...
- Cái vợt lại đuổi theo hoài theo hoài...
- Mỏi cánh quá anh ơi...
- Ừ, anh cũng mỏi tay nữa.
- Ðứng nguyên một chỗ nhé anh, em sẽ buông cánh... buông cánh cho
rớt xuống cái vợt. Chà, êm ái quá!
Chi và tôi cùng cười rộ, vui vẻ. Chi nói to:
- Bây giờ tôi là Anh Chi.
Tôi đáp theo liền:
- Và tôi là anh Huy.
Chi đổi giọng, nho nhỏ bên tai tôi:
- Anh Huy ẵm em đi anh Huy.
- Ơ...
- Thiệt mà – Chi vòi vĩnh, anh Huy ẵm em Chi đi.
Tôi ngó sững Chi một giây và biết mình phải chiều Chi thật. Tôi cúi
xuống bế thốc Chi lên. Cô bé cười khúc khích thích thú:
- Em nặng không anh?
- Bằng một cái kẹo.
- Em được nhìn thẳng lên trời mà không cần phải mỏi cổ, thích quá.
- Em thấy gì?
- Mây.
- Gì nữa.
- Và mây.
- Anh tưởng em thấy thiên đường chứ.
- Thiên đường ở đâu anh?
- Ở khỏi mặt đất, ở ngoài tâm hồn. Thiên đường là nơi mà mình ao
ước.
- Nếu vậy em sẽ nhắm mắt lại.
Rồi Chi nhắm mắt lại trên cánh tay tôi, em ngủ ngoan ngoãn trong
lòng tôi. Em sẽ thấy thiên đường, Anh Chi yêu dấu của anh, có một
chỗ cho chúng ta. Hãy ngủ mãi trên cánh tay anh. Ngủ cho suốt một
đời nhau.
Ðôi trai gái đã khuất ở dưới dốc ngập hoa quỳ vàng. Tôi vẫn còn ẵm
Chi trên tay mà đi, cho tới khi choàng tỉnh bởi hai cô gái nhí nhảnh
đi ngang. Tôi muốn làm quen với họ để dọ đường nhưng không. Tôi hỏi
thăm một người đàn ông mặc áo dạ đen, với chiếc píp phì phà ngậm
trên miệng cùng đi tới:
- Thưa ông, ông có biết nội trú Domaine de Marie đi lối nào không?
Người đàn ông ngơ ngác với một cái tên nghe lạ, ông nói không biết
rồi lầm lũi bước đi. Hai cô gái đi phía trước quay lại nhìn tôi rồi
bấm nhau khúc khích cười. Có lẽ họ biết, đoán chừng thế, nhưng tôi
lại không dám đánh bạo bước thêm vài bước để hỏi thăm họ. Tôi lại
tiếp tục quãng đường mộng tưởng với Chi trên tay. Bây giờ chúng tôi
cùng đi vào một khu rừng mùa đông với những ngọn cây trơ trụi lá,
cành gầy guộc ôm nhau không đủ ấm. Sương khói vẽ những vệt dài thật
nhẹ nhàng bao quanh lấy chúng tôi, khi nằm dưới chân, khi vương
ngang đầu. Ðó là thế giới mà chàng thanh niên mất trí nhớ đã đánh
rơi bản tính mình cho những tiếng động sau một thời, về đi dạo với
cô bé đội mũ len trắng trong những ngày chủ nhật, ở một thành phố,
ven một bờ hồ. Tôi đã sống bằng cả những liên tưởng và mộng tưởng
của mình. Tâm hồn tôi, có bao giờ mệt mỏi trong những giấc mơ, mơ
trong trạng thái tỉnh táo, và lạ thường nhất, trong cơn bệnh hoạn
của tuổi tôi.
- Em chi này.
- Dạ.
Tôi hơi ngả cánh tay xuống cho mái tóc ngắn của Chi xõa ra. Tôi hỏi
Chi:
- Em thích hay không?
Chi chớp đôi mắt sáng nhu sao của bé:
- Em là chim hở?
- Ừ, em bay đi.
Chi dang hai tay rộng:
- Em bay thật cao nhé anh.
- Và thật xa, thật xa...
- Còn anh?
- Anh cũng là chim nữa, cho anh bay theo em.
Tôi nâng Chi lên cao khiến cho mái tóc Chi bay ngược lòa xòa cả vào
mặt tôi:
- Anh bay gần Chi nha anh.
- Anh có ngậm được một ngọn tóc của Chi đây.
Và chúng tôi cùng bay trên những cánh đồng mênh mông bát ngát.
- Một dải lụa ai phơi phới dưới kia kìa anh.
- Không phải đâu, một dòng sông đó.
- Ðẹp quá.
- Nếu em thích, chúng ta sẽ đáp xuống đây lập nghiệp.
- Thật nhé anh.
Chi vui mừng quá mà ôm chầm lấy tôi. Chúng tôi cùng rớt xuống. Nhưng
chưa đụng thực tế. Bây giờ đôi tay của Chi choàng qua cổ tôi, mặt
Chi áp vào ngực tôi.
- Em nghe được trái tim anh đang đập mạnh.
- Rồi một ngày kia sẽ ngưng nghỉ.
- Sao vậy anh?
Bởi tới một lúc nào đó em sẽ trở thành quá cần thiết trong đời sống
anh, đó là lúc anh muốn nhắm nghiền mắt lại. Có thế chúng ta mới còn
có nhau, vĩnh viễn. Tôi không nói với Chi thế, em ngơ ngác nhìn tôi
đang ngửa mặt lên trời. Có thiên đường nào đã mở rộng một lối thênh
thang, cho Chi và cho tôi, cho những ai không thể hẹn nhau ở đời
sống này?
Vất vả nhiều trong cái đầu mi quá, Huy ạ. Trước mắt tôi, ở đầu con
dốc hiện ra một khung cảnh thoạt nhìn tôi đã có cảm tưởng như một
người chợt tỉnh dậy, chợt rớt từ trên cao xuống chân vừa chạm mặt
đất, một cách nhẹ nhàng. Ðó là hình ảnh một ngôi nhà nguyện nhỏ nằm
trong những hàng thông, với các bờ tườn gạch đỏ và các khung cửa
vòng cung cùng những bậc đá và cây thánh giá trên ngọn tháp chuông
mang vẻ uy nghiêm quen thuộc như ở bất cứ một ngôi nhà nguyện nào
cũng có. Tự nhiên tôi linh cảm được rằng, nơi này em đang ở. Anh Chi
của tôi đang thở và đi lại, ăn uống và nghỉ ngơi.
Ở đây yên lặng quá. Trong buổi sáng chủ nhật 10 giờ, những cánh cửa
lớn của ngôi nhà nguyện đã đóng kín. Tôi làm re vẻ quen thuộc bước
lên một bậc đá ở bên hông nhà nguyện và ngồi ở đó, bên cạnh một bụi
hồng cao, hoa đã được hái vào chưng ở bàn thờ trong nhà nguyện hay
trong phòng nào đó, chỉ còn những cành gầy guộc, đầy gai. Từ đây tôi
có thể nhìn sang dãy nhà đối diện, có lẽ đó là khu nội trú. Tôi thầm
nghĩ như vậy. Cũng có những khuôn cửa hình vòng cung mang một vẻ dịu
dàng và cổ kính như lối kiến trúc của một tu viện, những dãy nhà
ngói nằm cách nhau bởi một vuông sân rộng của khu nội trú ấy.
Các soeur ở đây mặc áo và màu khăn xanh đậm. Nhìn những nếp khăn và
nếp áo của họ khi qua lại ngoài hành lang tôi chợt hình dung đến
những con chim. Nhưng là những con chim không còn những tiếng hót
ríu rít, bước chân nhảy nhót tung tăng nữa. Những con chim đã tự ý
chui mình vào chiếc lồng giam hãm đời mình. Cái đuôi khăn trên đầu
của người nữ tu đã thay thế mái tóc con gái cắt ngắn, khi họ đi lại
vội vàng đuôi khăn ấy thướt tha, tôi nghĩ thế và một lần Chi nhắc
tới các soeur ở trường, trông dễ thương. Tôi nhớ tới những bức tường
vôi vàng, những khung cửa sổ lớp học mở ra bốn phiá, nơi trường cũ
Chi học, những soeur mặt áo trắng và những bạn bè mà Chi đã bỏ lại ở
Sài Gòn. Bây giờ ở đây, cũng bên những người nữ tu, Chi sống với họ
ràng buộc nhiều hơn. Và những bạn bè mới, hẳn Chi phải có một đứa
bạn thân. Ở nội trú dễ có bạn thân. Tôi không thích Chi có bạn thân,
tôi không muốn em chia xẻ thương yêu đậm đà với một ai khác, bất cứ
ai. Có lẽ chỉ trừ mẹ em ra.
Tôi chưa tìm thấy một tấm bảng đá nhỏ nào đó chẳng hạn, ở một bờ
cổng nơi đây, có khắc chìm hàng chữ Domain de Marie. Nhưng tôi linh
cảm thấy rằng đây chính là nơi mẹ Chi đã gởi em. Tôi ngồi ở bậc thềm
nhà nguyện lâu lắm, chỉ mong có thể chợt nhìn thấy Chi ở một căn
phòng nào đó trong dãy nhà có những khuông cửa hình vòng cung kia
bước ra. Em đi ngoài hành lang, em qua sân và tim tôi sẽ ngừng đập
khi thấy em băng qua con đường nhỏ trước mặt để bước lên nhà nguyện.
Trời ơi, không biết khi nhìn thấy tôi thì em sẽ ra sao nhỉ. Em hoảng
hốt bỏ quay đi như một điều sợ hãi. Tôi thắt lòng khi tưởng tượng em
sẽ xa lạ và sợ sệt tôi. Ðã một lần tôi làm em sợ trong cơn bệnh hoạn
của mình trên những bậc thang của Viện Dục Anh và lần ấy đã đẩy
chúng tôi xa nhau, lạ lẫm nhau. Chính lần ấy đã cho thấy mẹ Chi là
một cái bóng lớn đứng giữa chúng tôi.
Ðể bây giờ tôi ngồi đây và em Chi đang ở đâu đó trong khu nội trú
kia.
Nội trú vắng có lẽ vì hôm nay là ngày chủ nhật. Chủ nhật, những thân
nhân tới thăm và đưa các con em của họ về chơi một ngày. Chủ nhật,
không biết ở trong phòng giờ này Chi đang làm gì, hay em đang vùi
mặt xuống gối tủi thân. Chắc em sẽ khóc. Tôi biết. Em hay khóc lắm.
- Anh đến với em đây, Chi yêu.
- Anh vẫn còn nhớ tới em sao?
- Nhớ chứ, nhớ điên cuồng.
- Anh nói gì mà nghe dễ sợ, anh có lạ lắm không?
Anh đang lạ lắm. Anh biết mình lạ lắm. Nhưng cho đến bao giờ em mới
hiểu. Ở một cõi yêu thương có khi chẳng còn một thứ ngôn ngữ nào để
đặt tên, nhắc tới. Bởi nghĩa của nó là chính nó, nói ra nó sẽ tan
biến rơi mất như một vốc cát nắm chặt trong tay, chẳng còn giữ được
gì hay chẳng hiểu biết thêm thì. Rất vu vơ, rất dại dột.
- Nếu em biết...
Chi nhìn tôi, những hạt nước mắt còn đẫm trên mi:
- Anh nói gì ạ?
- Anh vẫn hằng nhớ em.
Chi ngã đầu trên vai tôi:
- Em biết.
Tôi lau khô những hạt lệ trên mắt Chi bằng môi mình:
- Ðừng khóc nữa em.
- Vâng. Nhưng...
Tôi nhìn Chi. Chi gục mặt trên vai tôi:
- Nhưng nếu em nhớ tới mẹ, em sẽ không đừng khóc được.
Tôi vuốt tóc Chi bằng tất cả những khéo léo, nhẹ nhàng nhất của
mình. Tôi áp má trên tóc em và ghé môi lên đó. Em yêu dấu, hãy nhớ
tới anh.
Tôi đứng dậy, bỏ bậc thềm nhà nguyện, bỏ khóm hồng gầy guộc bước ra
phía cổng. Tôi muốn hỏi thăm một soeur áo xanh ở đây, mới từ phía
những ngôi nhà ở phía dưới thung lũng bước lên. Soeur còn trẻ với vẻ
đẹp còn nguyên vẹn tuổi con gái, hai má đỏ au, bà bối rối rõ rệt khi
phải đứng tiếp chuyện với tôi.
- Thưa soeur đây là nội trú Domaine de Marie?
Người nữ tu gật đầu:
- Phải, khu nội trú của các em ở phía bên kia.
Tôi nhìn theo hướng tay chỉ của người nữ tu và nói:
- Sao có vẻ như chẳng có ai ở đó.
- Hôm nay chủ nhật các em được đón về nhà với gia đình hết cả.
- Thế còn các em ở xa?
- Các em ở xa thì ở lại đây với một số các em mồ côi khác.
Tôi “à” tiếng nhẹ, lẫn một chút lạ khi người nữ tu áo xanh nhắc tới
những đứa trẻ mồ côi. Và không khỏi bậm môi khi tôi nhớ tới những
mảnh thủy tinh vỡ trong tay mình hôm nào trên những bậc thang của
Viện Dục Anh.
Thưa soeur, tôi định hỏi về Anh Chi, có thể soeur biết hết các em
nội trú ở đây, nhưng tự dưng lưỡi tôi níu lại. Tôi bỏ lửng câu nói
làm soeur nhìn tôi. Sự im lặng, giữa một khoảng cách nhỏ làm tôi và
có lẽ khiến cả người nữ tu cũng bối rối. Tự dưng vậy thôi, và cái
tâm hồn tôi thì vẫn thường rắc rối, làm phức tạp đời sống mình thêm.
Lúc ấy, tiếng chuông của ngôi nhà nguyện đổ vang, dồn dập. Vào lúc
12 giờ, tất cả những quả chuông của các ngôi nhà thờ đều rung lên để
đánh dấu giờ khắc của nửa ngày. Tiếng chuông còn dội lại từ dưới
thung lũng những tiếng ngân nga trước khi bặt hẳn âm thanh.
Soeur áo xanh hỏi tôi, vừa sau khi tiếng chuông dứt:
- Chắc ông có người nhà gửi trong nội trú?
Tôi đáp rất tự nhiên:
- Vâng.
- Sao ông không định đón em về chơi?
Tôi bối rối:
- Có lẽ tuần tới tôi sẽ tới thăm em ấy. Hẳn giờ này cũng muộn rồi.
Bây giờ mặt trời đã ở trên đỉnh đầu. Tôi cám ơn người nữ tu trẻ,
những người nữ tu mà tôi gặp đều còn trẻ và rất dễ thương. Khi soeur
áo xanh đã đi tôi còn đứng lại ở bên này đường ngó sang khu nội trú
một lúc lâu rồi mới theo đường cũ mà về.
Hết một buổi sáng chủ nhật, tôi chưa gặp Chi nhưng tôi đã được ẵm
Chi trên tay suốt quãng đường tìm đến thăm em. Chưa bao giờ trí
tưởng tượng tôi bày vẽ ra những hình ảnh rộn rã đến thế, miệt mài
đến thế. Ðó là một cơn say dữ. Nếu sau này khi có dịp trốn về với
một thời, như buổi sáng hôm nay, tôi sẽ không quên. Miệng tôi đã
ngọt quá vị ngọt để trở thành vị đắng.
Khi xa dần con dốc, tôi còn nghe tiếng Chi mơ hồ vang từ ngọn thông
nào bên đường:
- Anh Huy!
Tôi quay lại. Chi nghiêng mái tóc xuống vai. Chi cười:
- Chủ nhật tới anh tới thăm Chi.
Anh đến từ bây giờ. Từ buổi trưa nay cho tới hết đêm của ngày thứ
bảy.
Anh sẽ tới thăm em sớm hơn mọi người khác.
Anh sẽ lẫn trong sương của Ðà Lạt mà đi.
Chi cười như một thiên thần dễ thương:
- Và anh sẽ xin phép dẫn em đi chơi nữa nhé anh.
Tôi gật đầu. Khuông mặt Chi nhòa đi, với giọt nước mắt vừa ứa xuống
môi cười.
Ðôi trai gái đã khuất ở dưới dốc ngập hoa quỳ vàng. Tôi vẫn còn ẵm
Chi trên tay mà đi, cho tới khi choàng tỉnh bởi hai cô gái nhí nhảnh
đi ngang. Tôi muốn làm quen với họ để dọ đường nhưng không. Tôi hỏi
thăm một người đàn ông mặc áo dạ đen, với chiếc píp phì phà ngậm
trên miệng cùng đi tới:
- Thưa ông, ông có biết nội trú Domaine de Marie đi lối nào không?
Người đàn ông ngơ ngác với một cái tên nghe lạ, ông nói không biết
rồi lầm lũi bước đi. Hai cô gái đi phía trước quay lại nhìn tôi rồi
bấm nhau khúc khích cười. Có lẽ họ biết, đoán chừng thế, nhưng tôi
lại không dám đánh bạo bước thêm vài bước để hỏi thăm họ. Tôi lại
tiếp tục quãng đường mộng tưởng với Chi trên tay. Bây giờ chúng tôi
cùng đi vào một khu rừng mùa đông với những ngọn cây trơ trụi lá,
cành gầy guộc ôm nhau không đủ ấm. Sương khói vẽ những vệt dài thật
nhẹ nhàng bao quanh lấy chúng tôi, khi nằm dưới chân, khi vương
ngang đầu. Ðó là thế giới mà chàng thanh niên mất trí nhớ đã đánh
rơi bản tính mình cho những tiếng động sau một thời, về đi dạo với
cô bé đội mũ len trắng trong những ngày chủ nhật, ở một thành phố,
ven một bờ hồ. Tôi đã sống bằng cả những liên tưởng và mộng tưởng
của mình. Tâm hồn tôi, có bao giờ mệt mỏi trong những giấc mơ, mơ
trong trạng thái tỉnh táo, và lạ thường nhất, trong cơn bệnh hoạn
của tuổi tôi.
- Em chi này.
- Dạ.
Tôi hơi ngả cánh tay xuống cho mái tóc ngắn của Chi xõa ra. Tôi hỏi
Chi:
- Em thích hay không?
Chi chớp đôi mắt sáng nhu sao của bé:
- Em là chim hở?
- Ừ, em bay đi.
Chi dang hai tay rộng:
- Em bay thật cao nhé anh.
- Và thật xa, thật xa...
- Còn anh?
- Anh cũng là chim nữa, cho anh bay theo em.
Tôi nâng Chi lên cao khiến cho mái tóc Chi bay ngược lòa xòa cả vào
mặt tôi:
- Anh bay gần Chi nha anh.
- Anh có ngậm được một ngọn tóc của Chi đây.
Và chúng tôi cùng bay trên những cánh đồng mênh mông bát ngát.
- Một dải lụa ai phơi phới dưới kia kìa anh.
- Không phải đâu, một dòng sông đó.
- Ðẹp quá.
- Nếu em thích, chúng ta sẽ đáp xuống đây lập nghiệp.
- Thật nhé anh.
Chi vui mừng quá mà ôm chầm lấy tôi. Chúng tôi cùng rớt xuống. Nhưng
chưa đụng thực tế. Bây giờ đôi tay của Chi choàng qua cổ tôi, mặt
Chi áp vào ngực tôi.
- Em nghe được trái tim anh đang đập mạnh.
- Rồi một ngày kia sẽ ngưng nghỉ.
- Sao vậy anh?
Bởi tới một lúc nào đó em sẽ trở thành quá cần thiết trong đời sống
anh, đó là lúc anh muốn nhắm nghiền mắt lại. Có thế chúng ta mới còn
có nhau, vĩnh viễn. Tôi không nói với Chi thế, em ngơ ngác nhìn tôi
đang ngửa mặt lên trời. Có thiên đường nào đã mở rộng một lối thênh
thang, cho Chi và cho tôi, cho những ai không thể hẹn nhau ở đời
sống này?
Vất vả nhiều trong cái đầu mi quá, Huy ạ. Trước mắt tôi, ở đầu con
dốc hiện ra một khung cảnh thoạt nhìn tôi đã có cảm tưởng như một
người chợt tỉnh dậy, chợt rớt từ trên cao xuống chân vừa chạm mặt
đất, một cách nhẹ nhàng. Ðó là hình ảnh một ngôi nhà nguyện nhỏ nằm
trong những hàng thông, với các bờ tườn gạch đỏ và các khung cửa
vòng cung cùng những bậc đá và cây thánh giá trên ngọn tháp chuông
mang vẻ uy nghiêm quen thuộc như ở bất cứ một ngôi nhà nguyện nào
cũng có. Tự nhiên tôi linh cảm được rằng, nơi này em đang ở. Anh Chi
của tôi đang thở và đi lại, ăn uống và nghỉ ngơi.
Ở đây yên lặng quá. Trong buổi sáng chủ nhật 10 giờ, những cánh cửa
lớn của ngôi nhà nguyện đã đóng kín. Tôi làm re vẻ quen thuộc bước
lên một bậc đá ở bên hông nhà nguyện và ngồi ở đó, bên cạnh một bụi
hồng cao, hoa đã được hái vào chưng ở bàn thờ trong nhà nguyện hay
trong phòng nào đó, chỉ còn những cành gầy guộc, đầy gai. Từ đây tôi
có thể nhìn sang dãy nhà đối diện, có lẽ đó là khu nội trú. Tôi thầm
nghĩ như vậy. Cũng có những khuôn cửa hình vòng cung mang một vẻ dịu
dàng và cổ kính như lối kiến trúc của một tu viện, những dãy nhà
ngói nằm cách nhau bởi một vuông sân rộng của khu nội trú ấy.
Các soeur ở đây mặc áo và màu khăn xanh đậm. Nhìn những nếp khăn và
nếp áo của họ khi qua lại ngoài hành lang tôi chợt hình dung đến
những con chim. Nhưng là những con chim không còn những tiếng hót
ríu rít, bước chân nhảy nhót tung tăng nữa. Những con chim đã tự ý
chui mình vào chiếc lồng giam hãm đời mình. Cái đuôi khăn trên đầu
của người nữ tu đã thay thế mái tóc con gái cắt ngắn, khi họ đi lại
vội vàng đuôi khăn ấy thướt tha, tôi nghĩ thế và một lần Chi nhắc
tới các soeur ở trường, trông dễ thương. Tôi nhớ tới những bức tường
vôi vàng, những khung cửa sổ lớp học mở ra bốn phiá, nơi trường cũ
Chi học, những soeur mặt áo trắng và những bạn bè mà Chi đã bỏ lại ở
Sài Gòn. Bây giờ ở đây, cũng bên những người nữ tu, Chi sống với họ
ràng buộc nhiều hơn. Và những bạn bè mới, hẳn Chi phải có một đứa
bạn thân. Ở nội trú dễ có bạn thân. Tôi không thích Chi có bạn thân,
tôi không muốn em chia xẻ thương yêu đậm đà với một ai khác, bất cứ
ai. Có lẽ chỉ trừ mẹ em ra.
Tôi chưa tìm thấy một tấm bảng đá nhỏ nào đó chẳng hạn, ở một bờ
cổng nơi đây, có khắc chìm hàng chữ Domain de Marie. Nhưng tôi linh
cảm thấy rằng đây chính là nơi mẹ Chi đã gởi em. Tôi ngồi ở bậc thềm
nhà nguyện lâu lắm, chỉ mong có thể chợt nhìn thấy Chi ở một căn
phòng nào đó trong dãy nhà có những khuông cửa hình vòng cung kia
bước ra. Em đi ngoài hành lang, em qua sân và tim tôi sẽ ngừng đập
khi thấy em băng qua con đường nhỏ trước mặt để bước lên nhà nguyện.
Trời ơi, không biết khi nhìn thấy tôi thì em sẽ ra sao nhỉ. Em hoảng
hốt bỏ quay đi như một điều sợ hãi. Tôi thắt lòng khi tưởng tượng em
sẽ xa lạ và sợ sệt tôi. Ðã một lần tôi làm em sợ trong cơn bệnh hoạn
của mình trên những bậc thang của Viện Dục Anh và lần ấy đã đẩy
chúng tôi xa nhau, lạ lẫm nhau. Chính lần ấy đã cho thấy mẹ Chi là
một cái bóng lớn đứng giữa chúng tôi.
Ðể bây giờ tôi ngồi đây và em Chi đang ở đâu đó trong khu nội trú
kia.
Nội trú vắng có lẽ vì hôm nay là ngày chủ nhật. Chủ nhật, những thân
nhân tới thăm và đưa các con em của họ về chơi một ngày. Chủ nhật,
không biết ở trong phòng giờ này Chi đang làm gì, hay em đang vùi
mặt xuống gối tủi thân. Chắc em sẽ khóc. Tôi biết. Em hay khóc lắm.
- Anh đến với em đây, Chi yêu.
- Anh vẫn còn nhớ tới em sao?
- Nhớ chứ, nhớ điên cuồng.
- Anh nói gì mà nghe dễ sợ, anh có lạ lắm không?
Anh đang lạ lắm. Anh biết mình lạ lắm. Nhưng cho đến bao giờ em mới
hiểu. Ở một cõi yêu thương có khi chẳng còn một thứ ngôn ngữ nào để
đặt tên, nhắc tới. Bởi nghĩa của nó là chính nó, nói ra nó sẽ tan
biến rơi mất như một vốc cát nắm chặt trong tay, chẳng còn giữ được
gì hay chẳng hiểu biết thêm thì. Rất vu vơ, rất dại dột.
- Nếu em biết...
Chi nhìn tôi, những hạt nước mắt còn đẫm trên mi:
- Anh nói gì ạ?
- Anh vẫn hằng nhớ em.
Chi ngã đầu trên vai tôi:
- Em biết.
Tôi lau khô những hạt lệ trên mắt Chi bằng môi mình:
- Ðừng khóc nữa em.
- Vâng. Nhưng...
Tôi nhìn Chi. Chi gục mặt trên vai tôi:
- Nhưng nếu em nhớ tới mẹ, em sẽ không đừng khóc được.
Tôi vuốt tóc Chi bằng tất cả những khéo léo, nhẹ nhàng nhất của
mình. Tôi áp má trên tóc em và ghé môi lên đó. Em yêu dấu, hãy nhớ
tới anh.
Tôi đứng dậy, bỏ bậc thềm nhà nguyện, bỏ khóm hồng gầy guộc bước ra
phía cổng. Tôi muốn hỏi thăm một soeur áo xanh ở đây, mới từ phía
những ngôi nhà ở phía dưới thung lũng bước lên. Soeur còn trẻ với vẻ
đẹp còn nguyên vẹn tuổi con gái, hai má đỏ au, bà bối rối rõ rệt khi
phải đứng tiếp chuyện với tôi.
- Thưa soeur đây là nội trú Domaine de Marie?
Người nữ tu gật đầu:
- Phải, khu nội trú của các em ở phía bên kia.
Tôi nhìn theo hướng tay chỉ của người nữ tu và nói:
- Sao có vẻ như chẳng có ai ở đó.
- Hôm nay chủ nhật các em được đón về nhà với gia đình hết cả.
- Thế còn các em ở xa?
- Các em ở xa thì ở lại đây với một số các em mồ côi khác.
Tôi “à” tiếng nhẹ, lẫn một chút lạ khi người nữ tu áo xanh nhắc tới
những đứa trẻ mồ côi. Và không khỏi bậm môi khi tôi nhớ tới những
mảnh thủy tinh vỡ trong tay mình hôm nào trên những bậc thang của
Viện Dục Anh.
Thưa soeur, tôi định hỏi về Anh Chi, có thể soeur biết hết các em
nội trú ở đây, nhưng tự dưng lưỡi tôi níu lại. Tôi bỏ lửng câu nói
làm soeur nhìn tôi. Sự im lặng, giữa một khoảng cách nhỏ làm tôi và
có lẽ khiến cả người nữ tu cũng bối rối. Tự dưng vậy thôi, và cái
tâm hồn tôi thì vẫn thường rắc rối, làm phức tạp đời sống mình thêm.
Lúc ấy, tiếng chuông của ngôi nhà nguyện đổ vang, dồn dập. Vào lúc
12 giờ, tất cả những quả chuông của các ngôi nhà thờ đều rung lên để
đánh dấu giờ khắc của nửa ngày. Tiếng chuông còn dội lại từ dưới
thung lũng những tiếng ngân nga trước khi bặt hẳn âm thanh.
Soeur áo xanh hỏi tôi, vừa sau khi tiếng chuông dứt:
- Chắc ông có người nhà gửi trong nội trú?
Tôi đáp rất tự nhiên:
- Vâng.
- Sao ông không định đón em về chơi?
Tôi bối rối:
- Có lẽ tuần tới tôi sẽ tới thăm em ấy. Hẳn giờ này cũng muộn rồi.
Bây giờ mặt trời đã ở trên đỉnh đầu. Tôi cám ơn người nữ tu trẻ,
những người nữ tu mà tôi gặp đều còn trẻ và rất dễ thương. Khi soeur
áo xanh đã đi tôi còn đứng lại ở bên này đường ngó sang khu nội trú
một lúc lâu rồi mới theo đường cũ mà về.
Hết một buổi sáng chủ nhật, tôi chưa gặp Chi nhưng tôi đã được ẵm
Chi trên tay suốt quãng đường tìm đến thăm em. Chưa bao giờ trí
tưởng tượng tôi bày vẽ ra những hình ảnh rộn rã đến thế, miệt mài
đến thế. Ðó là một cơn say dữ. Nếu sau này khi có dịp trốn về với
một thời, như buổi sáng hôm nay, tôi sẽ không quên. Miệng tôi đã
ngọt quá vị ngọt để trở thành vị đắng.
Khi xa dần con dốc, tôi còn nghe tiếng Chi mơ hồ vang từ ngọn thông
nào bên đường:
- Anh Huy!
Tôi quay lại. Chi nghiêng mái tóc xuống vai. Chi cười:
- Chủ nhật tới anh tới thăm Chi.
Anh đến từ bây giờ. Từ buổi trưa nay cho tới hết đêm của ngày thứ
bảy.
Anh sẽ tới thăm em sớm hơn mọi người khác.
Anh sẽ lẫn trong sương của Ðà Lạt mà đi.
Chi cười như một thiên thần dễ thương:
- Và anh sẽ xin phép dẫn em đi chơi nữa nhé anh.
Tôi gật đầu. Khuông mặt Chi nhòa đi, với giọt nước mắt vừa ứa xuống
môi cười.
Soeur giám thị sửa lại gọng kính cho ngay ngắn, nhìn tôi. Có một
chút gì dè dặt khi bà trao cho tôi một tấm phiếu tiếp khách. Tôi
điền vào đó thên Anh Chi, tên tôi và liên hệ giữa tôi và Anh Chi.
- Ông là anh của Anh Chi?
- Thưa soeur vâng.
- Anh ruột?
- Vâng.
Tôi nghĩ là mình phải trả lời giấu giếm như vậy cho đỡ rắc rối. Và
có lẽ đó là câu nói dối thông suốt nhất từ trước đến giờ của tôi.
Mạnh dạn và bình tĩnh hơn lúc nào hết, tôi nhìn thẳng vào mắt người
đối diện:
- Anh Chi là em tôi.
Soeur giám thị cắm cúi ghi vào cuốn sổ bìa đen lớn ở trên bàn tất cả
những gì tôi đã ghi ở tấm phiếu tiếp khách. Rồi soeur đưa tấm phiếu
ấy cho một soeur khác, đang đứng ở cửa nhìn ra phía sân chơi.
- Cậu ngồi đợi một lát em sẽ ra.
Từ lúc vị nữ tu áo xanh cầm tấm phiếu có ghi tên tôi và tên Anh Chi
đi khuất, tôi hồi hộp quá thể. Ngồi ở phòng khách nhìn sang dãy hành
lang đối diện, toàn thân tôi run lên. Một lúc nào đó mình mới nhận
ra mình có một trái tim quá nhỏ bé và yếu đuối, như muốn vỡ ra từng
mảnh. Là lúc này, hai cánh tay nắm chặt lấy nhau trước ngực. Tôi
tránh nhìn ra ngoài sân chơi và dãy hành lang đối diện mà chỉ lát
nữa đây tôi biết Chi sẽ theo soeur hướng dẫn qua đó. Nhìn thấy Chi
từ xa, có lẽ tôi sẽ nghe được cả tiếng bước chân của em tới gần, tội
nghiệp cho trái tim hồi hộp của tôi lắm.
Mi quá yếu đuối, Huy ạ. Tôi chia sự hồi hộp của mình ra bằng cách cố
quan sát tỉ mỉ các thứ bày biện trong phòng khách nội trú. Những bức
vẽ bằng chì sáp màu sắc lông lẫy mà tôi tưởng tượng ra những ngón
tay tròn trĩnh nắn nót dưới mái tóc nghiêng nghiêng của một cậu bé
hay cô bé nào đó, vẽ hoa, vẽ phong cảnh và những con vật, qua đôi
mắt ngây thơ của chúng. Ở một bức tường khác là chiếc tủ kính rộng
có nhiều ô, bày biện những hình thủ công làm bằng tre, bằng gỗ hay
bằng len bằng vải, nhà sàn, hoa và đám gà con. Trên mặt chiếc tủ
thấp ấy là một bứt tượng thạch cao đặt trên một khúc gỗ thông nhỏ mà
lớp vỏ khía đã được quan vẹc-ni vàng bóng. Bức tượng có khuôn mặt
nhìn xuống trông rất đẹp. Tôi đoán đó là bức tượng Ðức Mẹ, một người
nữ đẹp hơn tất cả mọi người nữ khác trên trần gian. Thánh thi đã
chép như vậy. Một chiếc ly thủy tinh, nước trong vắt với một búp
hồng đang nở, có lẽ mới được cắm vào buổi sớm chủ nhật hôm nay.
Trong tiếng lao xao ở ngoài hành lang phía trước tôi bỗng nghe một
giọng nói quen thuộc của ngày nào trên thảm cỏ non thơ ấu. Và khi
biết rõ đó là tiếng Chi, tôi run rẫy quá đỗi.
- Nhỏ đi đâu nãy giờ để soeur Catherine tìm cùng hết.
- Chi với Thảo ở phía sau nhà nguyện mà.
- Có người tới thăm đợi Chi đó.
Chi hiện ra ở khung cửa. Thoạt tiên tôi nhìn thấy đôi mắt ngơ ngác
của em và mái tóc lạ. Chi chưa nhìn thấy tôi vì còn khuất bởi đám
bàn ghế mây phòng soeur giám thị.
Soeur giám thị nói:
- Anh của em đang đợi ngoài phòng khách.
Tôi đứng bật dậy trước khi Chi bước ra. Ðôi mắt cô bé đang sáng rực,
một xúc động, Chi reo lên khẽ:
- Anh Huy!
Chi chậm đến bên tôi, nước mắt em ứa ra. Tôi bấm chặt những đầu ngón
tay trong lòng bàn tay và cảm thấy như có một hạt nước nặng nề nào
đang nằm trong mắt mình. Tôi muốn bước tới nắm lấy tay Chi và cúi
xuống hôn hai giọt nước mắt đã vỡ ra trên má Chi. Tôi muốn nói với
Chi một câu âu yếm, dỗ dành. Em có biết, Chi à, anh thương em. Anh
đã lẫn trong sương mù của xứ này để đến thăm em thật sớm như anh mơ
ước. Giờ thì anh lại muốn tan biến trong sương mù để được quanh quẩn
bên em, suốt đời.
Tôi cắn môi. Phải nắn nót một nụ cười để lấy tự nhiên:
- Chi lại nhè rồi.
Chỉ ngẩng đầu lên nhìn tôi, hai hàng mi đẫm nước mắt. Chúng tôi ngồi
đối diện nhau trong hai chiếc ghế rộng. Chi chả nói gì cả, tôi phải
hỏi chuyện em, y như là ngày nào hai chúng tôi còn ngồi với nhau
trên thảm cỏ non của hồn nhiên nhỏ dại:
- Chi đang làm gì vậy?
- Chi đang chơi với bạn.
Chi đưa ngón tay gạt nước mắt còn ướt trên má, hỏi tôi:
- Anh lên đây làm chi vậy?
Tôi lặng người. Chả lẽ Chi đã biết nói một câu chua chát. Không. Tôi
phải cười:
- Anh định ghi tên học ở trên này đó Chi.
- Sao anh không học ở Sài Gòn?
- Tại vì... anh có nhiều bạn ở trên này.
- Vậy hở?
Tôi nói dài dòng với Chi là tôi lên đây được vài tuần rồi, ở nhà một
người cô. Tuần trước có tới đây nhưng không vào.
- Từ hôm gửi Chi ở đây mẹ có tới thăm Chi lần nào chưa?
- Mẹ có viết thư cho em thôi. Sao anh Huy biết Chi ở đây?
- Mẹ cho anh biết.
- Anh tới nhà Chi à?
- Không. Mẹ viết vào một miếng giấy gửi tới cho anh với những cuốn
sách mẹ thưởng anh thi đỗ.
- Anh Huy học giỏi ghê.
Những hạt nước mắt đã khô trên má Chi, cô bé nghiêng đầu cười với
tôi. Tôi lại thấy khóe răng khểnh xinh ơi là xinh của em dạo nào
chúng tôi còn quấn quýt bên nhau. Chỉ có khác mái tóc. Tôi cùng cười
với Chi:
- Anh Huy học dốt thấy mồ, nhờ Chi đấy chứ bộ.
- Em làm gì đâu nào?
- Em cầu nguyện cho anh thi đỗ.
Chi chớp mắt cảm động. Tôi thèm mình chết đuối một đời trong đôi mắt
nai ấy đã mấy lần. Anh thèm có một người ở bên anh suốt đời để cầu
nguyện cho anh may mắn, Chi ạ.
Tôi hỏi Chi:
- Mái tóc bum bê dạo nào của em đâu rồi?
Chi đưa tay ra phía sau gáy tuột sợi dây thun và lúc lắc cho tóc xổ
tung ra. Mái tóc em dài vừa chấm bờ vai. Tôi nhìn em và có một chút
gì xót xa len đâu đó trong trái tim mình. Anh chi đã có một chút gì
đổi khác. Như cỏ cây, em đã lớn lên.
- Ở nhà như thế này mẹ đã phải cắt tóc cho em hai lần rồi.
- Bây giờ Chi định để tóc dài à?
- Nhỏ Thảo nói với em vậy.
- Rồi em có bằng lòng không?
- Em đang ngần ngừ. Em đã tính viết thư về hỏi mẹ.
Tôi gật đầu:
- Bây giờ viết thư hỏi anh đi.
Chi chu môi:
- Anh trả lời chứ?
- Trả lời hỏa tốc.
Chi kéo ngọn tóc về ngang mắt:
- Vậy thì thư Chi viết rồi đó, anh trả lời đi.
Tôi nhìn Chi, tôi không nghĩ là mình sắp sửa quyết định một điều,
nhưng rất nhanh tôi đã gật đầu. Chi thả ngọn tóc đang kéo ngang mặt
cho rơi xuống vai, mắt rạng rỡ vui mừng lẫn xúc động:
- Nhé.
- Chi để dài tới qua vai một chút trông dễ thương lắm.
- Em thích chải tóc lắm cơ anh. Em cứ đòi chải cho nhỏ Thảo hoài à,
nó bảo em vậy để tóc đi.
- Ừ, em để tóc dài cho ấm gáy. Anh thấy con gái ở xứ lạnh ai cũng để
tóc dài.
- Nhưng dù sao em cũng phải viết thư về hỏi mẹ.
- Ừ, nên cho mẹ biết.
- Nhỡ mẹ không bằng lòng thì sao anh?
- Thì... cứ để.
Chi ra vẻ phân vân nghĩ ngợi. Tôi nói thêm cho cô bé khỏi buồn khi
nghĩ tới sẽ cãi ý mẹ:
- Nhưng anh chắc là mẹ cũng muốn vậy.
Chi cúi xuống:
- Mẹ hết chìu em rồi anh.
- Sao em lại nói vậy?
- Em biết.
Thấy Chi im lặng lúc lâu tôi hiểu là phải đưa em ra khỏi cái không
khí ẩm đến độ rớt ra những giọt nước mắt này. Tôi nhìn ra ngoài cửa
khen bâng quơ một câu:
- Ở đây đẹp ghê há Chi.
Chi ngẩng đầu nhìn ra phía ngoài. Ngoài sân bắt đầu có những thân
nhân và tiếng ồn ào. Chi chỉ đứa bạn của Chi mặc áo len xanh đang
ngồi dưới một gốc cây phía bên kia đường, gần sân nhà nguyện:
- Nhỏ Thảo không chịu đi chơi đâu kìa anh.
- Kệ nó.
- Nó chỉ chơi với em thôi.
- Chắc ở đây Chi có nhiều bạn lắm nhỉ?
- Em cũng chỉ có một mình nó.
- Hồi nãy anh mới tới ngồi đợi Chi thì Chi đang đi chơi với Thảo
phải không?
- Bọn em vừa tan lễ đó anh, hai đứa vừa gặm bánh mì vừa đi quanh nhà
nguyện để xem đứa nào sẽ tìm được một cái gì ở dưới đấy gọi là đẹp
nhất.
- Trò chơi gì mà vui thế, ai bày ra vậy?
Chi chớp chớp đôi mắt nai của em và kể cho tôi nghe chuyện đêm hôm
qua nằm mơ. Em mơ thấy em có một viên kẹo ngậm trong miệng ước gì
cũng được (Chi cười nhỏ). Sáng sớm vừa tới nhà nguyện là em kể Thảo
nghe ngay, nó thích lắm anh ạ. Rồi tan lễ hai đứa nảy ra ý định chơi
trò chơi xem ai sẽ lượm được cái gì gọi là đẹp nhất.
- Cuối cùng ai thắng?
- Chúng em đang cãi nhau và định nhờ một con bạn phân xử thì anh
tới.
- Em lượm được cái gì?
- Một mảnh thủy tinh trong suốt.
- Còn Thảo?
- Nó lượm được viên sỏi màu xám xí òm.
- Em bảo của nó xí òm không sợ nó giận à.
- Nó cũng nói thế. Vậy mới cãi nhau.
Tôi hỏi:
- Thế mảnh thủy tinh của em đâu rồi?
Chi lấy trong túi áo ra một mảnh thủy tinh vỡ đặt lên khóe mắt khoe
tôi. Tôi xòe tay ra:
- Cho anh mượn đi.
Chi nghiêng đầu:
- Anh phải bảo là nó đẹp nhất cơ.
- Thì cứ cho anh coi đã.
Một mảnh Thủy tinh vỡ được vùi dưới đất lâu ngày, nước mưa làm mòn
các cạnh sắc của nó, nhưng mặt thủy tinh vẫn còn trong suốt. Tôi cố
đoán xem đó là một mảnh vỡ từ một miếng kiếng nào, nhưng khó mà có
thể quả quyết được nó là từ khuôn cửa kính nhà thờ hay một mảnh chai
nào đó.
Trong lúc tôi đang mân mê mảnh thủy tinh vỡ ấy thì trong phòng có
thêm vài ba người khác. Soeur giám thị đang bận rộn tiếp họ với
những giấy tờ sổ sách trên bàn. Tôi để ý thấy soeur liếc nhìn chừng
tôi mấy lần nãy giờ.
- Chi này, Soeur cận thị kia khó lắm hả?
- Soeur giám thị đó anh, nghiêm nhất trường. Ðứa nào cũng sợ, chẳng
dám tới gần.
- Chi có sợ không?
- Em sợ nhất.
- Anh cũng bắt đầu thấy hơi sợ soeur ấy rồi. Chả bù tuần trước anh
gặp một soeur cũng mang kính cận dễ thương lắm kia.
- Có phải soeur xinh thật xinh không anh?
- Ðúng rồi.
- Soeur Catherine đó anh. Soeur kéo violin với lại chơi piano giỏi
nhất các trường ở đây. Nhỏ Thảo bảo vậy, soeur Trầm hay khóc lắm, có
khi chầu Thánh Thể đang ngồi đàn nghiêm trang thế này cũng bỏ ra
khóc ngon lành.
- Hèn chi...
- Hèn chi sao ạ?
- Hèn chi có đôi mắt giống em, to như mắt một con nai.
Chi chu môi, hứ. Chi bảo tự dưng có lần em thèm cận thị để được đeo
kính trắng giống soeur Catherine anh Huy ạ. Tôi nói, chẳng cần thèm
rồi sẽ cận thị cho mà xem.
- Sao vậy?
- Vì em hay khóc.
Chi ngây thơ:
- Thật hả anh Huy?
Tôi bật cười:
- Nhìn soeur Catherine hay khóc thì em biết đó.
Mắt Chi chớp chớp liền liền, em có vẻ rất tin ở điều tôi nói. Chúng
tôi đứng với nhau ở cửa.
- Bây giờ anh về nhé Chi.
- Anh về ạ.
Chi ngó tôi, mắt em như đã vương vào một sợi chỉ buồn mỏng manh nào.
Mười ba tuổi, những ngọn tóc đang phảu xuống vai em. Dáng em ngoan
như một con bồ câu trắng xuống sân nhặt thóc trong buối sáng.
Chi đi với tôi những bước nhỏ ra đến cổng, gió đưa chiếc khăn len
màu đỏ em quàng bay dạt về phía sau.
- Tuần sau anh sẽ tới thăm Chi nữa nhé.
- Rồi bao giờ anh về?
- Chi nói về đâu?
- Anh về Sài Gòn.
- Còn lâu lắm anh mới về. Anh học luôn ở trên này mà.
Chi chợt hỏi tôi, giọng lạ:
- Rồi mẹ có biết anh ở trên này không, anh Huy?
Tôi bối rối:
- Chắc mẹ không biết đâu.
Mẹ Chi đã dựng ở giữa tôi và Anh Chi một bức tường, tôi nghĩ thế. Mẹ
Chi đã có ý gửi Chi đi xa một thành phố, xa một sự quen thuộc mà bà
cho rằng đó là một ám ảnh không tốt. Thoạt tiên tôi đã nhận đó là
một điều đúng. Nhưng chính bây giờ chân tôi đang lạ lẫm giẫm lên nền
đất lạ này cũng là một điều đúng nữa.
Tôi nắm lấy tay Chi như một kẻ tội lỗi, run rẩy:
- Lát nữa nếu có soeur nào hải Chi cứ nói anh Huy là anh ruột của
Chi nhé.
Chi gật đầu. Hơi thở đun đầy một đám khói nặng nề:
- Cả bạn bè em cũng nhớ nói như vậy nha.
- Vâng.
- Dù là Thảo.
- Vâng.
Tôi nói nhanh:
- Nhớ nhé. Tuần sau anh sẽ tới thăm Chi và xin phép cho Chi ra chơi
với anh suốt ngày chủ nhật.
Buông tay Chi ra, tôi nhìn xung quan xem có soeur nào chú ý đến
chúng tôi, nhưng không. Chỉ có con bạn của Chi, Thảo vẫn còn tha
thẩn ở phía bên kia con đường nhỏ sát nhà nguyện hình như nãy giờ
không thôi quan sát chúng tôi. Nhớ tới trò chơi của Chi ban nãy tôi
xòe tay ra:
- Cho anh xin viên ngọc của Chi đi.
Mắt Chi sáng lên:
- Viên ngọc nào ạ?
Tôi cười:
- Viên ngọc mà Chi lượm được hồi nãy đó.
Chi lấy mảnh thủy tinh trong suốt từ trong túi áo ra:
- Của em, để lát nữa em còn đem thí với con Thảo chứ.
- Khỏi thèm thi nữa, có anh Huy chấm nhất rồi.
Tôi vẫn còn xòe tay ra:
- Cứ cho anh Huy đi.
Chi đặt mảnh thủy tinh trong lòng bàn tay tôi, em cười nở khóe răng
khểnh xinh, hồn nhiên:
- Viên ngọc này quí lắm đó, anh Huy đừng đánh mất của Chi nha.
Tôi nắm chặt viên ngọc của Chi trong tay:
- Anh sẽ giữ thật kỹ giùm Chi.
Chi nghiêng đầu:
- Từ nay nếu anh mơ thấy gì anh cũng phải kể lại cho Chi nghe đấy
nha.
Tôi cũng nghiêng đầu bắt chước lối nói chuyện của Chi:
- Vâng ạ, thưa bà Tiên.
- Cô Tiên chứ?
- Vâng, thưa cô Tiên.
Tan nụ cười chúng tôi bỏ chỗ đứng. Khi bước xuống đầu con dốc tôi
quay lại còn thấy Chi đứng ở cổng. Ðịnh vẫy tay với Chi nhưng nhìn
thấy bóng một soeur đứng ở cửa phòng khách nhìn ra tôi liền vội rụt
tay lại. Xuống hết con dốc tôi mới sực nhớ là đã quên chào soeur
giám thị khi về. Chân tôi bước những bước lâng lâng như đi trên mây,
bồng bềnh không trọng lượng. Và tôi vẫn còn cầm chắc mảnh thủy tinh
trong suốt của Chi cho trong tay. Khi tới đoạn đường hai bên toàn là
thông, tôi đặt mảnh nhỏ thủy tinh ấy lên mắt để nhìn ngược lên trời.
Tôi thấy những cành cây, những ngọn lá đan nhau, những đám mây trắng
và màu xanh của bầu trời. Tất cả lung linh, xoay tròn và mơ hồ như ở
một thế giới nào xa lạ lắm vậy.
- Có em ở trên đó không, Anh Chi?
Chi cười với tôi, vỡ những mảnh nắng dưới chân tôi đi.
Trở về căn phòng vắng lặng, như người thả trí nhớ lang thang nơi
đâu, tôi ngồi nhìn mảnh thủy tinh trong lòng đôi bàn tay mình mà
thấy Chi đang đứng trong đó. Và tôi chuyện trò ngớ ngẩn với em.
Chi và tôi mỗi đứa ở một gốc cây nhìn nhau. Lúc ấy có tiếng kèn xe
rồi một chiếc xe hơi màu đỏ nhô lên ở đầu con dốc. Chiếc xe bấm còi
thêm mấy lần nữa và bọn con trai con gái ở trong xe ló đầu ra nhìn
chúng tôi chỉ trỏ nhau cười khi đi ngang qua.
- Thấy chưa. Chi mới nói khẽ thế mà họ đã cười rồi.
Chi bỏ gốc cây của Chi, bỏ chiếc xách màu trắng và bước tới ngồi
xuống trên một thân cây bị đốn ngang gần đó, lưng quay về phía tôi.
- Chi giận anh đó à?
Chi không đáp cũng không quay lại. Tôi biết cô bé giận tôi thật. Tới
chỗ cái xách Chi bỏ lại, tôi lượm lên và đeo vào vai mình trước khi
đến chỗ Chi ngồi.
- Anh ngồi xuống được không?
Chi không đáp. Tôi bước qua thân cây và vòng ra phía trước mặt Chi:
- Chi nhìn xem anh mang có đẹp không nè.
- Không biết.
Tôi ngồi xuống bên cạnh Chi nhưng Chi đã xích xa tôi một chỗ và quay
mặt đi. Tôi làm bộ reo lên:
- Hay quá!
- ...
- Ðúng rồi!
- ...
- Giống y hệt!
- Ai giống?
Tôi biết là mình có thể thành công được nên bèn xích lại gần Chi
trước khi đáp:
- Anh Chi.
- Không thèm.
- Ê, bảo mình giống công chúa mà không thèm nhé.
- Công chúa nào?
- Công chúa Sissi.
Chi vừa xoay mình lại, tôi vờ qua đi nhìn nơi khác ngay:
- Chuyện hay ghê.
- Chả hay.
- Sissi bị nhốt ở nhà không được mẹ cho đi dự dạ hội do nhà vua tổ
chức, ở nhà buồn quá bèn trèo qua cửa sổ vác cần câu đi câu. Câu mãi
chẳng được con cá nào, lưỡi câu lại mắc vào vai áo nhà vua khi vừa
đi xe ngang qua. Thế là Sissi câu được vua.
Tôi bật cười một mình và liếc thấy Chi cũng đang cười nhưng nụ cười
giấu tôi. Chi làm bộ:
- Chả hay.
- Hay thí mồ.
- Khi không mà bảo người ta giống.
- Giống thật đấy chứ.
- Giống đâu?
- Rồi sau này mới giống.
- Sau này làm sao cơ?
Tôi quay lại nhìn Chi, vẫn còn nụ cười hồi nãy, tôi muốn trêu em một
câu cho em giận nữa ghê. Nhưng nhìn Chi ngượng ngập khi biết mình lỡ
lời tôi lại bỏ quên ý định ấy đi ngay. Anh Chi, em dễ thương ghê đi
ấy.
- Chi muốn nghe hết câu chuyện không?
Chi gật đầu.
- Nhưng Chi hết giận anh chưa đã?
Chi dụi đầu lên vai tôi:
- Anh khôn ghê.
- Người dỗi để đòi kẻ khác dỗ mới là không.
- Hứ.
- Lại càng giống nữa.
- Anh chưa kể hết cho Chi nghe mà.
Chi níu tay tôi:
- Rồi sao nữa anh?
- … rồi nhà vua bị bắt đền. Công chúa Sissi ấy mà, móc lưỡi câu vào
rách áo người ta không bắt đền thì thôi lại còn đi bắt đền người ta
nữa. Sissi bắt nhà vua dẫn đi dạo chơi trong rừng. Rồi họ tới một
cây gỗ đổ ngang và cả hai cùng ngồi chuyện trò ở đấy. Chính nơi cây
gỗ đổ ấy đã là chốn hẹn hò đầu tiên của hai người, trong suốt những
buổi chiều sau đó.
- Cây gỗ ấy anh và Chi đang ngồi đây này.
Chi chu mỏ chim:
- Anh xạo ghê.
- Thật chứ bộ.
- Rồi sao nữa ?
Tôi đứng dậy:
- Chuyện còn dài lắm, để mỗi lần Chi giận anh lại kể cho Chi nghe
một đoạn.
- Thế thì Chi sắp giận anh rồi.
- Ðừng khôn thế chứ nhỏ.
Tôi đeo chiếc Pan-Am vào vai Chi:
- Chi quên chuyện đòi anh cõng rồi à?
- Cho anh nợ đấy.
- Bây giờ hết mỏi chân chưa, leo dốc được không?
- Anh sẵn sàng cõng em thật à?
- Sẵn sàng.
- Sao hồi nãy anh nói sợ người ta cười.
- Ai cười cho họ hở mười cái răng sâu, anh hết sợ họ rồi.
Chi nhún chân trên một cành cây khô:
- Anh nhớ nhỏ Thảo không?
- Thảo mà tuần trước Chi nói với anh chứ gì?
- Vâng. Tuần nào nhỏ ấy được về, trở vào nhỏ cũng khóc sưng mắt.
- Sao vậy?
- Vì ở nhà được bố cưng. Nhỏ kể chuyện được bố chìu ghê lắm, lên
thang lần nào nhỏ cũng đòi cõng. Chi tưởng tượng tới mà thèm.
- Thèm thật không?
Chi nhảy xuống khỏi cành cây:
- Bao giờ Chi đòi, anh cõng Chi liền nhé.
Tôi gật đầu, cười. Ừ, ừ, anh sẽ cõng em đi khắp thế giới, đi mòn một
đời. Buổi sáng, nắng rắc vàng trên đầu chúng tôi. Nắng của một ngày
ấm áp đưa chúng tôi lên xuống những con dốc nhỏ, trải từn chớc mềm
mại dưới chân chúng tôi. Hai đứa đi bộ bên nhau suốt cả buổi sáng.
Khi tôi đưa Chi về nơi trọ thì vừa vặn buổi trưa, cô Ngàn đang lom
khom ở phía sân trước nhà, nơi mà tôi đã dùng con dao cán dài phát
bớt đi những cỏ cây mọc um tùm vào tuần trước. Cô ngẩng đầu lên với
mớ cành cây khô trên tay, đôi lông mày hơi nhíu lại khi nhận ra
người con gái nhỏ đứng bên tôi. Tôi nắm chặt lấy tay Chi để em bớt
sợ và nói hơi lớn khi bước vào sân:
- Em của cháu đó cô, em ấy tên Chi.
Cô Ngàn bỏ rơi mới cành củi khô xuống đất, tay buông thõng, mỉm
cười:
- Cô đợi nãy giờ.
- Ðáng lẽ bọn cháu về sớm, tại…
Nhìn sang Chi, thấy em cúi xuống, tôi phải vội nhỏ nhẹ dỗ em:
- Anh Huy đang đứng bên Chi đây mà.
Tôi sợ Chi khóc. Tôi chuyển chiếc xach Pan-Am từ vai mình sang anh
Chi và tưởng như hai đứa vừa về sau một chuyến du lịch. Có một chút
bụi bám trên tóc Chi với vài sợi rối lòa xòa trước trán. Thú thật
tôi đã muốn cúi môi trên vần trán em ngay khi ấy, lúc chúng tôi bước
vào nhà.
- Phòng anh ở trên những bậc này, để anh đưa em vào.
Tôi nắm tay Chi, kéo cho em chiếc ghế ngồi nơi chỗ bàn viết rộng
ngay sát cửa sổ.
- Em mắc áo nơi đây, ngồi đợi anh ra ngoài giúp cô Ngàn một chút
nhé.
Tôi lăng xăng tới lui lo cho Chi. Cô Ngàn hỏi:
- Sao con bé chả chịu nói gì vậy?
- Có lẽ tại em ấy sợ. Hơi chút là khóc, để cháu trở lại, không chừng
đang ngồi khóc đó cô.
Chi đã khóc thật khi tôi trở lại, tôi dỗ dành và không dám rời em ấy
một bước. Cô nói, con bé dễ thương quá. Buổi trưa nơi bàn ăn thường
ngày của chúng tôi có thêm bát thêm đũa. Chi ngồi bên tôi và đối
diện là cô Ngàn, cả hai cùng chỉ liếc chừng để lo cho Chi. Chi ăn
như một con mèo, nói chuyện nhỏ nhẹ như một con mèo. Cô Ngàn chia
cho chúng tôi mỗi đứa một chén chè đậu xanh mà cô nói đã cả ba bốn
năm nay cô mới nấu một lần.
- Không ngờ những món mình bỏ quên đã từ lâu lại có ngày đốt bếp nấu
lại thấy ngon quá.
Tôi nói giọng xúc động:
- Mai mốt cháu sẽ tìm mượn cái thang, quét vôi lại những bờ tường
cho mới. Cháu sẽ làm lại những lối đi, rào lại những nơi đổ nát.
Cháu sẽ biến ngôi nhà rêu phong cũ kỹ này thành một ngôi biệt thự
đẹp nhất thị xã…
Cô Ngàn cười khẽ. Có lẽ nào cô cho điều tôi nói là lạ lắm. Và cô
nhìn Chi, vẫn tủm tỉm cười:
- Chắc mỗi chủ nhật cháu xin cho em Chi về được chứ?
- Vâng, các soeur trong trường đều bằng lòng cho cháu bảo lãnh đưa
em về mỗi tuần.
- Thế thì vui quá.
Cô Ngàn vuốt lọn tóc mai bên má Chi:
- Chiều nay cháu nên nghĩ tới chuyện đưa em ấy đi phố chơi một vòng.
- Vâng, rồi cháu sẽ đưa Chi trở lại nội trú luôn. Gần Tết chắc phố
xá vui lắm cô nhỉ.
- Ðã lâu cô chẳng có dịp thong thả. Nhưng hẳn là phải vui. Vui như
tết mà.
Chiều, tôi dẫn Chi lên khu Hòa Bình đông đảo, đi lung tung suốt từ
phố này qua phố kia, dúi mũi vào những tủ kính và cười soi vào mắt
nhau.
- Ai giống em quá kìa.
- Ðâu ạ?
- Ðó, cô bé đứng bên cạnh anh đó.
Chi cười , cấu tôi một cái:
- Em chứ còn ai.
Tôi cụng đầu mìnhvào đầu Chi. Chúng tôi vẫn nhìn nhau trong tủ
kiếng.
Chi di ngón tay út trên mặt kính:
- Rồi em sẽ lớn bằng anh cho xem. Anh Huy cứ nhắm mắt vào đi… muai…
Chi kiễng chân lên và tôi thấy Chi trong tủ kín cao gần bằng tôi.
Tôi ngả đầu xuống trên mái tóc em và cả hai chúng tôi cùng cười.
- Bây giờ em cứ nhón chân như vậy mà đi bên cạnh anh nha.
Chi lê được vài bước, nhăn nhó dễ thương:
- Mỏi chân em.
- Ðã có anh cõng.
- Anh dám cõng em đi phố không?
- Dám liền.
Chi bĩu môi:
- Không thèm.
Ðứng lại ở cửa hàng kẹo mứt, tôi mua cho Chi đầy nhóc hai túi áo hạt
dưa. Chúng tôi vừa đi vừa nhấm như hai con sóc. Một lát nhìn lại môi
đứa nào cũng đỏ như son.
- Anh Huy ơi, em khát nước.
Tôi đưa Chi vào một quán cà phê gọi hai chai cam vàng và ngồi bên
nhau như mọi người, như mọi bàn, thân thiết như những cặp trai gái
đang ngồi trong quán.
Tôi nói chuyện với Chi:
- Có lẽ em là người khách bé nhất trong cái quán này.
Chi lạic nhìn một lượt chung quanh:
- Cái chị mặc áo vàng ngỗi ở góc kia kìa, em thấy nãy giờ cứ nhìn em
mãi đó anh, hình như họ nói gì về mình anh ạ.
Tôi hơi mất tự nhiên khi trả lời Chi:
- Chắc là cô ấy khen em dễ thương đấy.
- Không phải, em thấy cô ấy cười khi ngó mình nữa.
- Kệ cô ấy, ai cười hở mừơi cái răng súng ra.
- Cô ấy cười em nhỏ hở anh.
- Nhỏ thì nhỏ chứ, ai lại dám cười nhỉ?
- Tại vì ở đây toàn các chị lớn.
Chung quanh chúng tôi, mỗi bàn là mỗi cặp, người con trai và người
con gái ngồi chụm đầu bên nhau tình tự. Tôi thấy Chi và mình lạc
lõng vô nghĩa ở nơi này. Nhất là tôi lại không muốn Chi bị ám ảnh
bởi chỗ ngồi của một người con trai bên cạnh một người con gái để so
sánh chỗ ngồi của tôi và Chi bên nhau, nên tôi đã đưa Chi ra khỏi
quán ngay sau đó.
- Không thèm ngồi ở đây nữa, anh thích đi ngắm mình trong tủ kính
hơn.
Tôi đưa Chi trở lại đường phố và nắm tay Chi tự nhiên như một người
em nhỏ, qua hết chỗ này đến phố khác. Tôi mua cho Chi một chùm bóng
bay. Em thả bay một trái khi băng qua đường và ngửa cổ nhìn theo đến
khi nó bay khuất mất. Còn hai trái màu đỏ và màu vàng.
- Trái màu vàng cao hơn là của anh.
- Còn trái màu đỏ là của em.
Và chúng tôi là hai trái bóng bay phần phật trên các lối phố xá, gõ
đầu vào nhau, hôn nhau dịu dàng trên đầu mọi người. Chúng tôi là hai
đứa trẻ dễ thương nhất đang đi trong thành phố này. Tôi nói chuyện
với Chi, em chia cho anh một trái bóng đi. Mỗi đứa cầm trái bóng của
mình bằng sợi chỉ quấn vào một ngón tay.
- Bây giờ thí dụ trái bóng lôi em đi, đưa em bay bổng lên cao thật
cao nè.
- Thì trái bóng của anh cũng lôi anh bay theo luôn…
- Mình đi đâu hở anh?
- Ði bất cứ nơi nào mà mình thích.
- Em thích leo lên ngọn tháp nhà nguyện ở trường em.
- Chi vậy?
- Ðể xem vợ chồng nhà chim sẻ của em đã xây tổ xong chưa.
- Cho anh theo với nhé.
Chi nghiêng đầu nhìn tôi, dễ thương:
- Có chứ.
- Nhưng anh sẽ ở trên đó luôn.
- Ở đâu ạ?
- Ở trên tháp chuông ấy mà.
Chi tròn xoe mắt:
- Bộ anh tính làm chim sẻ hở?
Tôi cười cụng đầu vào đầu Chi:
- Ừ, anh làm con chim sẻ để đứng trên cao ngó sang nội trú Chi ở.
Chi phụng phịu:
- Cho em làm chim sẻ với nữa cơ.
- Thế rồi chúng ta xây tổ ở trên đó à?
Chi cười thích thú:
- Có chứ, làm chim sẻ là phải làm tổ. Mà anh Huy nè…
- Chi nói gì cơ?
- Nhưng đừng bắt chước bọn chúng.
- Bọn chúng nào?
- Bọn chim sẻ làm tổ bằng rác, dơ thí mồ. Mình làm tổ bằng bông gòn
đi.
Tôi quàng tay qua vai Chi:
- Ừ, phải đấy. Chúng ta sẽ làm một cái tổ bằng bông gòn trắng muốt,
đẹp tuyệt vời.
Hai trái bóng màu vẫn bay lật phật trên đầu chúng tôi, chúng cụng
nhau hôn nhau liền liền mỗi khi có cơn gió.
Buổi chiều tôi đưa Chi trở lại nội trú. Trời chẳng còn chút nắng nào
trên những con dốc buổi sáng. Ðám cỏ bên đường trốn lạnh đã ngủ vùi
bên nhau tự bao giờ. Một vài người...
(MẤT MỘT ÐOẠN)
Chi đưa cho tôi xem thư của mẹ viết cho em. Bà viết, đáng lẽ mẹ lên
đón con về ăn tết nhưng cuối cùng có vài công chuyện thay đổi nên
mọi điều sắp xếp đều hỏng cả. Bà gửi thư cùng vài món quà khác nhờ
hãng máy bay đem tới nội trú cho Chi. Tôi đóng vai một người thân
thuộc trong gia đình đón Chi về nhà cô Ngàn ăn tết. Khi đưa bức thư
ấy cho tôi xem, em buồn chực khóc. Thư có một vài chữ nhòe, có lẽ là
nước mắt buồn tủi của Chi đã rớt xuống. Nước mắt nhớ mẹ. Chi ngã đầu
trên vai tôi, em nhớ mẹ anh ạ. Anh biết không, mấy tuần lễ đầu ở nội
trú em đâu có chịu nổi. Em khóc hoài bị các soeur la hoài. Anh biết
không, có những buổi sáng lạnh ghê đi, bước ra khỏi phòng là em phải
đưa hai tay ấp chặt lấy mũi và miệng. Lạnh cay buốt, lại đến nỗi máu
ứa ra ở cửa mũi. Em khóc, đôi vai gầy guộc so lại, nức nở. Tôi bỗng
thấy xót xa quá đổi. Này em, tôi giữ chặt lấy vai Chi, anh nghĩ bao
giờ mẹ cũng thương em mà. Chi vẫn nức nở, em biết, nhưng mẹ không
thương em như trước nữa anh Huy ạ.
Người góa phụ đã thôi thích hoài một màu nâu, đời sống đang đổi
những màu rực rỡ tươi vui cho bà. Ðời sống như thời tiết, qua một
mùa, qua một thời rồi phải đổi thay. Tôi nhớ có lần ngồi với mẹ Chi
ở ngoài vườn, có lẽ tôi không bao giờ chán một màu nâu, em Huy ạ. Bà
kể cho tôi nghe về một vài hình ảnh đậm nét của bà thời con gái và
bà bảo tôi sợ rồi Anh Chi sẽ giống tôi. Tôi mong cho mai này em ấy
được may mắn hơn.
Tôi dỗ dành Chi, tôi nói cho Chi hiểu những điều chính tôi cũng còn
đang mơ hồ. Trái tim đến một lúc nào đó phải chia xẻ, như là một
điều cần. Rồi em sẽ hiểu, đến một thời nào đó dòng sông phải đâm
nhánh xa nguồn. Con cái dần xa cha mẹ để quyến luyến hơn một người
khác. Tôi nói những điều ấy như là để tâm sự với mình, xác định
chính mình. Nghĩa là điều tôi bỏ Sài Gòn với những người thân yêu để
bây giờ ngồi đây, trong thành phố cao nguyên lạnh cắt thịt da này
như một điều rất thường, rất tự nhiên.
Tôi tưởng tượng ra câu chuyện thật lạ với Chi.
- Chi biết không, rồi sẽ có một điều rất mới, rất vĩ đại xảy ra …
- Chi không hiểu.
- Ðó là tình yêu.
- Chi không hiểu.
Một lúc nào đó em sẽ hiểu đó là một điều cần thiết. Cần thiết như ăn
uống, như hơi thở của đời sống.
- Chi không hiểu.
- Như bây giờ em đã trở thành quá cần thiết trong đời sống anh.
- Anh Huy làm em sợ.
- Chi à, anh yêu em.
Chi tấm tức khóc không thôi bên tôi. Những thứ quà của mẹ gửi không
thể dỗ nổi nỗi tủi thân của con gái. Cái gối lớn có hình con chó
bông, một túi lỉnh kỉnh những thứ đồ ăn, bánh mứt và trái cây. Một
hộp chocolate mà mỗi miếng in hình một phong cảnh thật dễ thương và
một hộp đồ chơi xếp hình. Những ngày tết tôi và Chi chụm đầu nhau
chơi trò xếp hình này. Chi luôn tìm được những miếng ráp khó khăn
nhất. Cô Ngàn rang những chén hạt dẻ lớn và cũng tham gia trò chơi
với chúng tôi, rất thích thú. Những lúc mà Chi cứ chực nhắc tới mẹ
tôi lại phải tìm chuyện khác để nói lảng.
- Vợ chồng chim sẻ của Chi đã xây tổ xong chưa hở?
Chi ríu rít:
- Em không thấy chúng tha rác nữa, chắc chúng làm xong tổ rồi anh ạ.
- Ừ, nó phải xây xong tổ để ăn tết chứ.
Chi ngây thơ:
- Bộ chim sẻ cũng ăn tết nữa hở anh?
Tôi cười:
- Có chứ, chim sẻ rất rành rẽ chuyện thời tiết, nó biết rõ sự thay
đổi của bốn mùa, nhất là mùa xuân.
- Thế còn chim sẻ của anh?
Miệng Chi chúm chím cười, nhìn tôi. Ngớ ngẩn quá đi thôi, tôi hỏi
em:
- Con chim sẻ nào nhỉ?
- Con chim sẻ… quàng khăng đỏ đó.
Tôi reo “A!” và xòe bàn tay mình đặt lên đầu gối của Chi, lúc cả hai
ngồi bên lò sưởi, tôi nói:
- Con chim sẻ của anh ơi đậu xuống đây đi nào.
Chi ngó tôi, tôi thấy ánh lửa hồng lung linh trong đôi mắt rộng của
em. Con chim sẻ nghiêng mái tóc:
- Chim sẻ đậu xuống anh Huy có gì cho chim sẻ nào?
- Có lồng son, có kê vàng.
- Không thèm, chim sẻ không thích lồng son kê vàng.
- Vậy chim sẻ thích ăn kẹo không?
- Cũng không thèm luôn.
Tôi ngẫm nghĩ:
- Như thế chắc chim sẻ muốn nghe kể chuyện phải không?
Chi gật đầu. Em nhìn tôi rồi đặt ngón tay út vào lòng bàn tay tôi
đang mở rộng trước mặt:
- Chim sẻ của anh đậu xuống rồi đó, anh Huy kể tiếp chuyện công chúa
Sissi cho chim sẻ nghe đi.
Tôi nắm lấy ngón tay út của Chi, con chim sẻ của tôi ngoan ghê đi.
Và tôi kể tiếp cho Chi nghe câu chuyện công chúa Sissi dễ thương.
Nàng ưa được sống tự do, cởi mở nên khi sống trong hoàng cung đâm ra
buồn phiền, khó chịu. Giận vua, nàng bỏ hoàng cung về sống với cha
mẹ nàng ở một miền yên tịnh, có nhiều màu xanh của cây cỏ. Cha nàng
là một tay thợ săn cừ khôi, ông bẫy được nhiều chim và nhốt chúng
trong những cái lồng rất lớn. Nhưng khi Sissi về, nàng mở cửa thả
cho chúng trở về rừng hết. Cả những con nai nhỏ dễ thương nữa, nàng
cho chúng uống sữa bằng những cái bình sữa của trẻ con trước khi mở
cửa thả chúng về tới quê hương của chúng là rừng xanh cùng những
bước tung tăng.
Chi hỏi tôi:
- Như thế, cha Sissi có la Sissi không hở anh?
- Không, ông cười. Ông cưng con gái ông ghê lắm. Thấy Sissi buồn rầu
bỏ hoàng cung về nhà, ông đưa nàng đi dạo trong rừng. Ngồi lại ở một
gốc cây, ông nói: Rồi mai kia đời con gặp thêm những muộn phiền, con
hãy tìm vào trong rừng yên tịnh mà nhìn xem, kìa là cây cỏ, đất đá,
chim muông… Tất cả chúng đều được Thượng đế dựng nên sống tự do,
hạnh phúc. Tất cả chúng đều được Thượng đế lo lắng, chăm sóc để sống
làm đẹp cho thiên nhiên, ca tụng trời đất.
Thấy mắt của Chi nặng trĩu nhìn vào những đốm lửa đang cháy trong
lò, tôi phải tìm cách cho cô bé cười được. Tôi gọi Chi:
- Chi nè, Chi nè, vui lắm cơ, khi mà hai cha con công chúa Sissi đi
săn trong rừng ấy mà, họ thấy một con gà rừng đang đậu trên một cành
cây.
- Rồi cha của Sissi có bắn nó không anh?
- Có chứ, cha của Sissi là một tay thợ săn cừ khôi mà.
Tôi cố tình kéo sự chú ý của Chi vào câu chuyện:
- Thế mà một tay thợ săn cừ khôi lại để hụt mất con mồi mới uổng
chứ.
- Vì sao vậy anh?
- Bởi ông đã đi săn mà dẫn con gái đi theo.
- Tại Sissi la lớn hả anh?
- Không Sissi không la một tiếng nào cả vì cha nàng đã làm dấu hiệu
cho nàng im lặng. Nhưng khi nàng vừa đưa súng lên nhắm bắn thì nàng
đứng đằng sau đưa tay lên cao vẫy vẫy con gà rừng. Thế là con gà
rừng bay đi mất.
- Rồi sao hở anh?
- Rồi hai cha con ngó nhau cười.
Rồi tôi và Chi cũng ngó nhau cười. Củi trong lò đã cháy gần hết, để
lại một đám tro trắng xoá đang bắt đầu nguội dần với khí trời mỗi
lúc mỗi lạnh hơn. Buổi tối khi đốt lò sưởi tôi đã nhớ mở cửa phòng
để lùa vào một ít hơi ấm dành cho Chi, không biết chăn gối của Chi
có ấm hơn được với một chút hơi lửa ấy. Khi tôi nắm ngón tay út của
Chi, đưa Chi vào phòng, tôi cẩn thận xem lại những khe gió mà buổi
chiều tôi đã nhét rất kỹ bằng giấy báo và giẻ vụn, sợ gió to có thể
lùa vào còn nguyên của mùa đông cũ. Tôi sợ Chi đau. Tôi sợ không lo
nổi, chăm sóc đủ cho em. Tôi sợ có một sự hối hận về sau. Mấy hôm
nay tôi vẫn còn loay hoay hoài với ý nghĩ, không biết rồi mẹ Chi
biết mọi chuyện rồi sẽ ra sao. Có lúc rồi những giấu giếm này phải
vỡ ra chứ. Nhưng tôi lại nghĩ, dù sao bà cũng phải hiểu là tôi rất
thương mến Chi và tất cả những điều tôi làm chỉ vì với ý nghĩ đó.
Tôi hôn lên ngón tay út của Chi:
- Chúc con chim sẻ của anh ngủ ngon.
Chi dạ nhỏ rồi rút ngón tay lại. Khi cô bé đứng ở mép giường mới
quay ra nói với tôi:
- Chúc con chim-sẻ-anh ngủ ngon luôn.
- Ơ, anh cũng là con chim sẻ nữa à?
Chi xịu mặt:
- Anh Huy mau quên ghê đi. Mới hôm chủ nhật anh mua bóng cho em ở
trên phố, anh bảo anh cũng là con chim sẻ nữa mà.
Trí nhớ tôi thật là một điều ân hận lớn. Tôi nói với Chi đáng tiếc
ghê, được làm chim sẻ mà anh không nhớ. Chim sẻ nhất định làm tổ
bằng bông gòn trắng nõn ấy mà.
- Thôi, bây giờ chim-sẻ-em ngủ ngoan nha, sáng mai chim-sẻ-anh sẽ
đưa em đi chơi nhà mấy người bạn.
Chi nghiêng đầu cười thật dễ thương trước khi vào giường. Tôi bỗng
cảm thấy mình được hạnh phúc. Và tôi là người hạnh phúc nhất đời.
Ra ngồi ở những bậc cửa bước xuống phòng ngoài, tôi ôm theo chiếc áo
dạ mới mua được ở khu bán đồ cũ Chợ Mới. Chiếc áo thật dày, thật
rộng, tầm vóc của một người cao lớn. Khoác vào tôi như được gói gọn
trong đó. Ðiều này làm tôi liên tưởng đến những tay kỵ mã trong phim
với chiếc áo choàng là một tấm vải rộng khoác trên vai, bay lồng
lộng trong gió.
Cô Ngàn hỏi:
- Cháu chưa ngủ cho em ấy ngủ sao?
Tôi đáp:
- Cháu lo cho em ấy vào giường rồi. Cháu sẽ căng chiếc giường vải và
ngủ sát ở cửa này. Hôm nay có lẽ lạnh hơn mọi hôm cô nhỉ.
Cô Ngàn cười khẽ. Tôi hỏi cô, sao cháu thấy cô loay hoay với công
việc từ qua tới giờ, có vài ngày Tết mà cô cũng chả nghỉ ngơi gì cả.
Cô Ngàn đưa nắm len lên hỏi cháu thích màu này không. Nhìn nắm len
màu khói trên tay cô, tôi gật đầu, màu ấy trông hay lắm.
Ấm nước reo sôi ở trong lò, nước trào ra làm đám tro bốc khói và
ngọn lửa yếu ớt còn cháy, lụi dần. Cô Ngàn rót đầy nước vào hai
chiếc “phích” lớn dặn tôi sáng mai nhớ pha nước nóng cho em Chi rửa
mặt. Cô lo lắng cho chúng cháu kỹ quá. Tôi nói, cô để mặc cháu, cô
cứ tắt đèn đi ngủ. Cháu còn muốn ngồi ngoài này một chút nữa.
Sau đó tôi có ý nghĩ là mở cửa ra ngoài lúc này. Chẳng để làm gì cả,
hay để ngồi ngoài hiên nhìn đêm một chút cho cảm thấy lạnh hơn một
chút. Có lẽ mình đang thèm một hơi thuốc lá. Tôi trở lại phòng tìm
gói thuốc lá với bao diêm và lưỡng lự xem có nên tắt đèn phòng
không. Biết Chi nằm yên, tôi nghĩ rằng em đã ngủ: để đèn sáng vậy,
tôi khép hờ cửa và khoác theo chiếc áo choàng ra ngoài.
Gió thốc đầy vào mặt, gió đẩy đám lá bò rào rào dước chân. Tôi phải
nâng cổ áo len lên và kéo chặt hai mép áo giáp nhau sát ngực cho gió
khỏi lùa vào người. Ngồi xuống bậc hiên và ủ đôi bàn tay mình trong
túi áo co ro, cả người tôi chỉ ló cái đầu ra ngoài, y như hình ảnh
một con ốc sên thu mình trong chiếc vỏ cứng. Và tôi là con ốc sên
ngờ nghệch ngồi trong hơi thở lạnh lẽo của ban đêm mà lạ lẫm với
mình. Bắt đầu bằng những điếu thuốc đốt lửa khó nhọc, trong đôi bàn
tay chụm lại sau tấm áo khuất gió. Tôi nghĩ mông nênh tới bạn bè và
những chiều, những tối ngồi trong quán cà phề, kéo dài thì giờ la cà
qua các con đường, các chốn họp mặt. Những đứa con trai bằng tuổi
tôi, có thể chúng quen những người con gái và có những mối tình thật
dễ thương. Những mối tình nắm tay nhau dung dăng trên phố, vụng về
hò hẹn. Những mối tình nhỏ giấu giếm cha mẹ và chối “đâu có” trước
mặt bạn bè một cách thật ngây ngô. Tôi nhớ có lần đã nghĩ, rồi tới
một tuổi nào đó mình sẽ quen một người con gái và sẽ có một mới tình
thật lý tưởng. Tôi đã không hề nghĩ tới có ngày gạt sang một bên
những lời khuyên của gia đình để nhất quyết ghi tên cho bằng được
học ở đây. Và nhất là không bao giờ tôi nghĩ rằng giữa tôi và Anh
Chi đã là tình yêu. Dù rằng tôi đã mơ hồ cảm thấy cần thiết có em
trong cuộc đời mình. Người con gái nhỏ, em đang ngủ ngoan trong kia,
có bao giờ tôi nghĩ rằng sẽ ngồi đây, sống mọi giờ giấc với em, lo
lắng cho em mọi lúc. Rồi em sẽ can dự, chia xẻ lớn vào phần đời tôi.
Em có biết? Em rất vô tư, thơ dại hay chỉ tình cờ, đời chẳng có gì
ràng buộc nhau. Rồi có lúc nào em quên tôi.
Tôi ném mẩu thuốc xuống đám cỏ trước mặt và chợt để ý tiếng động
trong phòng. Có lẽ Chi giật mình thức dậy vì một cơn gió. Tiếng Chi
vọng ra:
- Anh Huy đang ở ngoài đó hở?
Chưa kịp đáp, tôi quay lại đã thấy Chi ló đầu ra khỏi cánh cửa hé
mở. Giọng Chi dễ thương:
- Anh Huy ngồi ngoài đó mãi, không ngủ sao?
- Một chút nữa. Tưởng Chi ngủ kỹ rồi chứ.
- Em chả ngủ được. Em biết anh trở vào lấy gì trong phòng nè.
- Vậy hở.
- Em ra ngoài đó với anh nhé.
- Ðừng, ngoài này lạnh lắm.
- Kệ, cho em ra ngồi ngoài đó với anh.
Cánh cửa mở ra và một vệt sáng rộng trước bật thềm. Chi đến chỗ tôi
ngồi, hai tay ôm chặt chiết khăn quàng trước ngực. Tôi nói, không
chừng gió thổi bay mất em bây giờ đấy. Chi đứng lại, cách tôi mấy
bước, mớ tóc và đầu chiếc khăn quàng bay dạt về phía sau, trông em
như hình ảnh của một nhân vật nữ trong truyện cổ tích dễ thương. Các
nhân vật chỉ ngỗi ngậm kẹo và mơ ước. Và họ luôn luôn có những giấc
mơ đẹp.
Chi phụng phịu:
- Ðể gió thổi bay luôn em cho rồi. Anh chẳng bảo em đến với anh gì
hết.
Tôi đứng lên, ngửa bàn tay trước mặt Chi và đợi cô bé đặt bàn tay
mình trong đó. Tôi trịnh trọng:
- Thưa em Anh Chi yêu dấu, hãy ngỗi xuống đây với anh.
Chi nghiêng đầu, tôi thấy chiếc răng khểnh nở nơi khóe miệng em xinh
ơi là xinh. Trong phút chốc tôi liên tưởng đến những hình ảnh khiêu
vũ bên các hàng cây trong vườn, dưới ánh trắng đục và ánh đèn màu
huyền ảo, bàn tay đan lấy bàn tay dìu dặt tiếng nhạc. Tôi mơ hồ thấy
mình nhẹ tên, xoay quanh Chi. Tôi mơ hồ thấy hai đứa sống trong một
chốn mộng tưởng nào đó mà chúng tôi đã là những người lớn, lạ hoắc.
Chi ngồi co đầu gối bên tôi, trên bậc thềm, hai tay níu chặt lấy vai
áo tôi run rẩy.
- Lạnh quá hở?
- Cho em gửi đôi bàn tay em trong túi áo anh đi.
- Gửi rồi có đòi không?
- Có chứ, không lấy tay làm sao em… lau nước mắt.
Tôi sững một lát với câu nói của Chi những tôi cũng tìm câu trả lời
em ngay được.
- Nếu thế đã có tay anh.
- Nước mắt em thì nhiều, tay anh làm sao lau kịp.
Tôi lồng đôi bàn tay bé nhỏ của Chi trong lòng đôi bàn tay tôi, cười
nhỏ:
- Nước mắt em nhiều thế cơ à, liệu thành sông thành biển không?
- Em sẽ khóc cho trôi cả anh Huy và cả em luôn.
Siết chặt đôi tay Chi tôi nói, đừng dại thế nhỏ ơi và đầu tôi cụng
vào đầu em một cái khẽ. Chi kêu lên:
- Anh Huy hút thuốc phải không?
Tôi chối:
- Ðâu có.
- Rõ ràng em ngửi thấy mùi thuốc lá mà.
Tôi cười:
- Tinh ghê, mũi con gái tinh ghê.
Chi rút tay khỏi tay tôi, vùng vằng:
- Chi ghét anh, anh hay giấu Chi.
Nói và Chi xích xa tôi một chút. Một chút của giận hờn, dỗ dành đang
là một khoảng cách thật dễ thương giữa hai chúng tôi. Tôi nói, trời
lạnh ghê, anh hút một điếu vậy mà. Chi không nói gì và ngồi xoay mặt
đi trong dáng co ro.
- Chi à.
Chi không quay lại. Tôi nói:
- Lạnh này mà cứ ngồi đó một mình đi.
- Mặc em.
- Anh cũng lạnh chứ bộ.
- Mặc anh.
Tôi bỏ chiếc áo rộng của tôi để khoác lên vai Chi:
- Cho người mượn áo để người ngồi đó mà giận hết một đời.
Tôi cũng bắt chước dáng ngồi co ro của em, xoay mặt nhìn đi nơi
khác. Bóng đêm, những giọt sương nặng trĩu trên một cành lá nào đó
vừa rớt xuống. Tôi lạnh run lên.
Trong khi bắt chước Chi làm bộ giận nhau, tôi bỗng nghĩ được một câu
chuyện để dỗ dành cô bé. Câu chuyện của tôi như thế này, bắt đầu
bằng một tiếng hắng giọng để gây sự chú ý của một thính giả đang
cùng diễn giả quay lưng lại với nhau:
- Ngày xưa ấy mà, xưa thật là xưa, có một anh chàng bán than đang
chuyện trò với một nàng công chúa thì bị nàng ta giận. Chàng buồn
quá bèn bỏ ra ngoài trời mà ngồi đợi. Trời mưa rồi trời nắng ban
ngày và ban đêm, chàng bán than vẫn cứ ngồi nguyên như vậy. Cho đến
một đêm kia vì lạnh quá mà chàng hóa thành đá, chết sững giữa trời
không ai thương xót. Khi nàng công chúa biết tới thì đã quá muộn.
Bởi thế nàng hay khóc, mắt nàng luôn ướt…
Chờ tôi dứt tiếng lúc lâu, Chi quay lại chê: dở òm. Dù thế bé vẫn
xích lại chỗ tôi một chút. Không thấy tôi nói gì, Chi lên tiếng:
- Anh Huy này.
- …
- Lạnh lắm hở?
- Gần hóa thành đá rồi.
Chi khoác chiếc áo lên vai tôi.
- Áo của anh nè.
Tôi quay lại, hai đứa ngó nhau cười. Chi nói:
- Con trai mà cũng biết dỗi, xấu chưa.
- Bộ con gái mới có quyền dỗi thôi sao.
- Nghề của con gái mà.
- Em bây giờ học được nhiều tiếng lạ ghê.
- Em bắt chước nhỏ Thảo đó.
- Anh biết.
- Biết gì cơ?
- Cái gì em cũng theo nhỏ Thảo. Mai mốt rồi em theo nhỏ Thảo luôn,
em quên anh.
- Anh lại dỗi nữa hở?
- Ừ, dỗi đấy.
- Xấu.
- Ai xấu?
- Anh đó.
- Ư, anh là chàng bán than mà.
Chi reo lên:
- Ê, ông bán than ơi, bán cho tôi một gánh tôi về thổi cơm nào.
- Công chúa mà cũng biết thổi cơm.
- Cứ thổi, thổi cho hết than của anh, cho anh thất nghiệp.
- Thất nghiệp thì anh… dỗi nữa.
Một lát, tôi nghe giọng Chi phụng phịu dễ thương:
- Anh dỗi nữa thì để mặc Chi ốm lạnh vậy.
Tôi vội vàng mở rộng cánh áo choàng qua lưng Chi, thôi mà. Và Chi đã
vào cánh tay áo rộng của tôi khép lại. Chúng tôi cùng run rẩy. Ðó là
lần đầu tiên vòng tay tôi bọc lấy một đời bé bỏng của em. Có những
vì sao lung linh sáng trên bầu trời đêm nay chứng giám cho tôi, cho
khối tình thủy tinh trong suốt của tôi. Rằng, thực sự tôi muốn hôn
lên vầng trán thanh khiết của em và nói với em một lời thương yêu
nào đó. Rằng tôi hạnh phúc quá đỗi. Miệng tôi ngọt như ngậm mật mà
chính thứ mật ấy làm tôi say ngất. Và chưa bao giờ lạ lùng như vậy,
tôi muốn được chết.
Chi ngả đầu lên vai tôi:
- Anh Huy à, em nhớ mẹ.
Tôi xòe bàn tay ra để hỏi bàn tay của Chi:
- Ngón tay đeo nhẫn của em đâu?
Bàn tay Chi nằm trọn trong bàn tay tôi. Dù trong bóng tối nhưng tôi
cũng thấy hạt đá nằm trên ngón tay giữa của em. Ngón tay mang nhẫn
của cha mẹ.
Đường đời để mặc đi hay ở
Thế gian là cuộc lãng du thôi...